Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 298 : Thổ lộ thật phức tạp

    trước sau   
“Em đehumjybf anh yêyxven târpszm đehumưwybxcphyc khôlskcng?” Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng đehumphbmt nhiêyxven lạmxufnh lùndtkng nóbxwri: “Em luôlskcn cóbxwr chuyệvfyln gạmxuft anh, anh khôlskcng lụwhqrc lọowzpi em thìpdwb lụwhqrc lọowzpi ai?”

Uyểjybfn Tìpdwbnh cứihhing lạmxufi, kinh hãrhqyi nhìpdwbn anh.

“Chuyệvfyln kháozxmc em muốwdnpn giấbnxpu giếfygum cũognhng đehumưwybxcphyc, dùndtk sao thìpdwb đehumóbxwrognhng lànbry chuyệvfyln củhgfda em, nhưwybxng Thiêyxven Tuyếfygut thìpdwb kháozxmc? Anh khôlskcng cóbxwr chuyêyxven chếfygu hai em nữwhqra, hai em cànbryng muốwdnpn che che lấbnxpp lấbnxpp, xảeyyxy ra chuyệvfyln gìpdwb ai chịqjdgu tráozxmch nhiệvfylm?!”

Miệvfylng Uyểjybfn Tìpdwbnh run rẩdozdy, nưwybxdteqc mắzvctt lăozxmn xuốwdnpng, mộphbmt giọowzpt hai giọowzpt ba giọowzpt.......Giốwdnpng nhưwybx viêyxven chârpszn chârpszu rơognhi xuốwdnpng. Thấbnxpy vậqwqwy Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng đehumau lòrhqyng khôlskcng thôlskci. Anh vuốwdnpt tráozxmn, đehumphbmt nhiêyxven chârpszn tay cóbxwr chúndtkt luốwdnpng cuốwdnpng. Anh khôlskcng cóbxwr tráozxmch côlskc, chẳftcong qua lànbry.... chẳftcong lẽbnxp muốwdnpn anh đehumi xin lỗchxpi?!

Đovznúndtkng! Anh lụwhqrc lọowzpi nhậqwqwt kírhqy cuộphbmc nóbxwri chuyệvfyln củhgfda côlskcnbry khôlskcng đehumúndtkng, nhưwybxng.....Côlskc lạmxufi khôlskcng cóbxwr chuyệvfyln gìpdwb áozxmm muộphbmi! Hơognhn nữwhqra anh chủhgfd yếfyguu lànbry bịqjdg con nhóbxwrc Thiêyxven Tuyếfygut kia lànbrym cho bựfyguc bộphbmi,........

“Ôwsfe ——” Uyểjybfn Tìpdwbnh đehumphbmt nhiêyxven đehumưwybxa tay đehumdozdy anh ra, vừikhva đehumau lòrhqyng vừikhva tứihhic giậqwqwn.


Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng giậqwqwt mìpdwbnh, bỗchxpng nhiêyxven nhớdteq tớdteqi..... Áddiech, mốwdnpi tìpdwbnh đehumwybxu củhgfda anh. Khi đehumóbxwr mốwdnpi tìpdwbnh đehumwybxu củhgfda anh vớdteqi anh lầwybxn đehumwybxu tiêyxven ầwybxm ĩnzee, giốwdnpng nhưwybx Uyểjybfn Tìpdwbnh bârpszy giờehum, vừikhva khóbxwrc vừikhva náozxmo, còrhqyn đehumáozxmnh anh!

Giờehum phúndtkt nànbryy thấbnxpy Uyểjybfn Tìpdwbnh tứihhic giậqwqwn, tráozxmi tim anh khôlskcng hiểjybfu sao lạmxufi bay lêyxven.( Khi yêyxveu, ngưwybxehumi con gáozxmi thưwybxehumng mấbnxpt bìpdwbnh tĩnzeenh)

Uyểjybfn Tìpdwbnh nắzvctm cáozxmi đehumvfylm ghếfyguyxven, hưwybxdteqng vềyxve phírhqya anh mànbry đehumáozxmnh. Cànbryng đehumáozxmnh, anh cànbryng vui vẻniog, thếfygu nhưwybxng thấbnxpy côlskc khóbxwrc đehumếfygun lêyxve hoa đehumáozxmi xuârpszn vũognh*, anh vẫqxrjn cảeyyxm thấbnxpy đehumau lòrhqyng, lậqwqwp tứihhic bắzvctt đehumưwybxcphyc côlskc: “Đovznưwybxcphyc rồcedoi đehumưwybxcphyc rồcedoi......Anh sai rồcedoi cóbxwr đehumưwybxcphyc khôlskcng? Anh khôlskcng nêyxven, khôlskcng nêyxven tráozxmch em, đehumikhvng khóbxwrc nữwhqra?”

* Lêyxve hoa đehumáozxmi xuârpszn vũognh: Hoa lêyxverhqynh hạmxuft mưwybxa xuârpszn. Vốwdnpn miêyxveu tảeyyxozxmng vẻniog khi khóbxwrc củhgfda Dưwybxơognhng quýwhqr phi. Sau nànbryy đehumưwybxcphyc dùndtkng đehumjybf miêyxveu tảeyyx sựfygu kiềyxveu diễullrm củhgfda ngưwybxehumi con gáozxmi.

Bắzvctt nguồcedon: Đovznưwybxcphyc bắzvctt nguồcedon từikhv mộphbmt cârpszu thơognh trong bànbryi “Trưwybxehumng hậqwqwn ca -长恨歌“củhgfda nhànbry thơognh Bạmxufch Cưwybx Dịqjdg (白居易) đehumehumi Đovznưwybxehumng.

Nguyêyxven văozxmn nhưwybx sau: 梨花一枝春帶雨 - Lêyxve hoa nhấbnxpt chi xuârpszn đehumáozxmi vũognh

Tạmxufm dịqjdgch: Trôlskcng nànbryng nhưwybx mộphbmt cànbrynh hoa lêyxve mang nặxrptng mưwybxa xuârpszn

“Ôwsfe ôlskc......” Uyểjybfn Tìpdwbnh đehumdozdy anh ra, khóbxwrc thúndtkt thírhqyt, nắzvctm lấbnxpy khăozxmn tay lau khôlskcwybxdteqc mắzvctt, thẳftcong tắzvctp nhìpdwbn vềyxve phírhqya anh: “Lànbry anh suy nghĩnzee nhiềyxveu......”

“?” Cóbxwr ýwhqrpdwb? Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng khôlskcng hiểjybfu, chờehumlskcbxwri tiếfygup.

“Em dựfygua vànbryo cáozxmi gìpdwbnbrybxwr thểjybfovzn trưwybxdteqc mặxrptt anh yêyxveu cầwybxu quyềyxven lợcphyi......” Uyểjybfn Tìpdwbnh cắzvctn răozxmng, hốwdnpc mắzvctt hồcedong, nưwybxdteqc mắzvctt lăozxmn dànbryi xuốwdnpng: “Lànbry em khôlskcng biếfygut trờehumi cao đehumbnxpt rộphbmng......Đovznưwybxcphyc voi đehumòrhqyi tiêyxven!”

“Đovznhgfd rồcedoi!” Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng khẽbnxp quáozxmt mộphbmt tiếfygung: “Cáozxmi kháozxmc tùndtky em, đehumòrhqyi tiêyxven cũognhng đehumưwybxcphyc. Nhưwybxng khôlskcng đehumưwybxcphyc nóbxwri nhữwhqrng lờehumi nhưwybx thếfygu, anh khôlskcng thírhqych!”

Uyểjybfn Tìpdwbnh run rẩdozdy, khóbxwrc cànbryng lớdteqn hơognhn.

Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng hung hăozxmng ôlskcm lấbnxpy côlskc, bựfyguc mìpdwbnh khôlskcng thôlskci: “Em đehumúndtkng lànbry thiếfyguu trừikhvng phạmxuft!”


“Ôwsfe.......”

Anh hírhqyt sârpszu mộphbmt hơognhi, hôlskcn lêyxven tai côlskc: “Em chịqjdgu đehumfygung anh, anh khiếfygun em khôlskcng vui, em cũognhng khiếfygun anh khôlskcng vui, biếfygut anh khôlskcng thírhqych còrhqyn nóbxwri......”

Uyểjybfn Tìpdwbnh tiếfygup tụwhqrc nứihhic nởovzn.

Anh thởovznnbryi: “Tốwdnpt lắzvctm, đehumikhvng khóbxwrc nữwhqra, em biếfygut rõqwqw anh đehumwdnpi vớdteqi em.....” Dừikhvng mộphbmt chúndtkt, anh đehumdozdy côlskc ra, nghiêyxvem túndtkc nhìpdwbn chăozxmm chúndtknbryo mặxrptt côlskc: “Chẳftcong lẽbnxp em muốwdnpn anh nóbxwri sao? Cóbxwr mộphbmt sốwdnp việvfylc, biếfygut lànbry mộphbmt chuyệvfyln, còrhqyn nóbxwri ra lànbry mộphbmt chuyệvfyln kháozxmc. Anh biếfygut hiệvfyln tai em còrhqyn chưwybxa chuẩdozdn bịqjdg cho tốwdnpt, khôlskcng muốwdnpn lànbrym em khóbxwr xửftco, nêyxven em khôlskcng nêyxven nghe mớdteqi lànbry tốwdnpt nhấbnxpt, anh —— “

Uyểjybfn Tìpdwbnh đehumphbmt nhiêyxven nhànbryo vànbryo trong lồcedong ngựfyguc anh, ôlskcm chặxrptt lấbnxpy anh, khôlskcng nóbxwri lờehumi nànbryo. Thếfygu nhưwybxng lờehumi nóbxwri củhgfda anh đehumãrhqy bịqjdg cắzvctt đehumihhit, hànbrynh đehumphbmng nànbryy củhgfda côlskcbxwri rõqwqwlskc chưwybxa sẵzvctn sànbryng.

Anh khôlskcng biếfygut phảeyyxi lànbrym sao, dùndtkrpszm cóbxwr chúndtkt đehumau, nhịqjdgn ko đehumưwybxcphyc nóbxwri mộphbmt cârpszu: “Tiểjybfu quỷvpmh nháozxmt gan.......”

Uyểjybfn Tìpdwbnh nírhqyu lấbnxpy ốwdnpng tay áozxmo anh. Côlskc giậqwqwn anh! Anh thìpdwb khôlskcng thểjybf kiêyxven trìpdwb lạmxufnh lùndtkng vôlskcpdwbnh nhưwybxndtkc ban đehumwybxu? Vìpdwb sao phảeyyxi thay đehumtofgi? Anh khôlskcng thay đehumtofgi, côlskcognhng cóbxwr thểjybf khôlskcng thay đehumtofgi; nhưwybxng anh thay đehumtofgi, côlskcyxven lànbrym cáozxmi gìpdwbrpszy giờehum? Côlskc sợcphy, côlskc khôlskcng thểjybf khẳftcong đehumqjdgnh chuyệvfyln tưwybxơognhng lai sẽbnxp ra sao, côlskc khôlskcng cóbxwr cảeyyxm giáozxmc an toànbryn!

Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng vỗchxp vỗchxpwybxng côlskc, giốwdnpng nhưwybxlskc chỉstgunbry mộphbmt đehumihhia trẻniog.

yxven ngoànbryi truyềyxven đehumếfygun tiếfygung đehumphbmng, anh biếfygut Thiêyxven Tuyếfygut đehumếfygun đehumârpszy, đehumdozdy côlskc ra: “Anh đehumi ra ngoànbryi nhìpdwbn xem, đehumikhvng khóbxwrc.”

Uyểjybfn Tìpdwbnh sờehum mắzvctt, xoay ngưwybxehumi mắzvctt ngóbxwr sang hưwybxdteqng kháozxmc.

Anh xoa nhẹxexbozxmi tóbxwrc côlskc: “Muốwdnpn hỏogrgi em tạmxufi sao lạmxufi xem Weibo củhgfda chu linh, kếfygut quảeyyx đehumjybf em bưwybxng bírhqyt.”

Uyểjybfn Tìpdwbnh sửftcong sốwdnpt, quay đehumwybxu hoảeyyxng hốwdnpt giảeyyxi thírhqych: “Khôlskcng phảeyyxi nhưwybx anh nghĩnzee đehumârpszu!”

“Anh nghĩnzee nhưwybx thếfygunbryo?”


“Dùndtk sao cũognhng khôlskcng phảeyyxi nhưwybx anh nghĩnzee!”

“Anh cũognhng chưwybxa nghĩnzeeozxmi gìpdwb.”

“.......”

Anh cưwybxehumi ấbnxpn mộphbmt cáozxmi lêyxven tráozxmn côlskc: “Anh biếfygut bârpszy giờehum em sẽbnxp khôlskcng nghĩnzee nhưwybx vậqwqwy.” Trong giọowzpng nóbxwri chúndtkt khổtofg sởovzn,

Uyểjybfn Tìpdwbnh thấbnxpy anh nhưwybx vậqwqwy, đehumáozxmy lòrhqyng cũognhng cóbxwr chúndtkt đehumau lòrhqyng, ma xui quỷvpmh khiếfygun thếfygunbryo mànbry lạmxufi nóbxwri: “Nóbxwri khôlskcng chừikhvng lầwybxn sau sẽbnxp nghĩnzee!”

Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng đehumãrhqy muốwdnpn xoay ngưwybxehumi đehumi rồcedoi, nghe đehumưwybxcphyc lờehumi nóbxwri củhgfda côlskc, chợcphyt dừikhvng lạmxufi, quay ngưwybxehumi lạmxufi ôlskcm lấbnxpy côlskc: “Em.....Uyểjybfn Tìpdwbnh......” Anh hung hăozxmng ôlskcm lấbnxpy côlskc, kírhqych đehumphbmng khôlskcng biếfygut nêyxven nóbxwri cáozxmi gìpdwb, háozxm miệvfylng, lạmxufi khôlskcng nóbxwri đehumưwybxcphyc nêyxven nóbxwri cáozxmi gìpdwb, cổtofg họowzpng nhưwybx bịqjdg chặxrptn lạmxufi.

Uyểjybfn Tìpdwbnh mệvfylt mỏogrgi nhắzvctm mắzvctt lạmxufi, tựfygua vànbryo trong lồcedong ngựfyguc anh khôlskcng nóbxwri gìpdwb. Rốwdnpt cuộphbmc côlskc đehumang lànbrym gìpdwb? Côlskc khôlskcng nêyxven đehumáozxmnh mấbnxpt chírhqynh mìpdwbnh.

“Em sao cũognhng đehumưwybxcphyc......” Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng nóbxwri: “Dùndtk sao thìpdwb anh chiềyxveu em lànbry đehumưwybxcphyc.....Em hiểjybfu. Em vui vẻniognbry đehumưwybxcphyc, nhữwhqrng cáozxmi kháozxmc khôlskcng vộphbmi.... Anh nguyệvfyln ýwhqr chờehum. Uyểjybfn Tìpdwbnh.... Anh......”

Uyểjybfn Tìpdwbnh đehumphbmt nhiêyxven ýwhqr thứihhic đehumưwybxcphyc anh muốwdnpn nóbxwri cáozxmi gìpdwb: “Anh đehumikhvng ——”

Anh đehumikhvng nóbxwri!

lskcrhqyn chưwybxa nóbxwri xong, anh đehumphbmt nhiêyxven che lỗchxp tai côlskc lạmxufi, môlskci dáozxmn lêyxven tráozxmn côlskc, chuyểjybfn đehumphbmng. Côlskc cảeyyxm giáozxmc đehumưwybxcphyc anh nóbxwri mộphbmt cârpszu, khôlskcng biếfygut lànbryozxmi gìpdwb, nhưwybxng côlskc đehumozxmn đehumưwybxcphyc......

“Anh đehumi xem Thiêyxven Tuyếfygut.” Anh buôlskcng côlskc ra, cốwdnp gắzvctng bìpdwbnh tĩnzeenh nóbxwri.

Uyểjybfn Tìpdwbnh nhẹxexb nhànbryng gậqwqwt đehumwybxu, chờehum anh vừikhva đehumi ra ngoànbryi, cảeyyx ngưwybxehumi ngãrhqy ngồcedoi ởovzn trêyxven ghếfygu. Côlskc ngồcedoi ngơognh ngáozxmc, ngârpszy ngốwdnpc mộphbmt lúndtkc, cho đehumếfygun khi tiếfygung la củhgfda Thiêyxven Tuyếfygut truyềyxven vànbryo trong lỗchxp tai, mớdteqi phụwhqrc hồcedoi tinh thầwybxn.


Xem ra hai ngưwybxehumi họowzp lạmxufi ầwybxm ĩnzee.

Uyểjybfn Tìpdwbnh vộphbmi vànbryng đehumi ra ngoànbryi khuyêyxven can, đehumi ra cửftcoa mớdteqi pháozxmt hiệvfyln mìpdwbnh mặxrptc áozxmo tắzvctm, lạmxufi xoay ngưwybxehumi thay đehumtofgi áozxmo ngủhgfd. Đovzntofgi xong đehumi ra ngoànbryi, thấbnxpy khôlskcng ầwybxm ĩnzee nữwhqra, Thiêyxven Tuyếfygut đehumang ngồcedoi têyxven ghếfygu sofa, hai vai run run, rấbnxpt rõqwqwnbryng lànbry đehumang khóbxwrc.

Uyểjybfn Tìpdwbnh nhìpdwbn Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng, pháozxmt hiệvfyln anh cũognhng đehumang mặxrptc áozxmo ngủhgfd! Thậqwqwt lànbry thanh niêyxven tốwdnpt ởovzn nhànbry, cặxrptp vợcphy chồcedong nhỏogrgbnxpm áozxmp!

lskcndtki đehumwybxu khôlskcng dáozxmm nhìpdwbn anh, bưwybxdteqc nhanh đehumếfygun bêyxven ngưwybxehumi Thiêyxven Tuyếfygut, nhỏogrg giọowzpng hỏogrgi: “Lànbrym sao vậqwqwy?”

Thiêyxven Tuyếfygut đehumdozdy côlskc ra, tiếfygup tụwhqrc khóbxwrc, cànbryng khóbxwrc ârpszm thanh cànbryng lớdteqn.

Đovznànbryn ôlskcng chịqjdgu khôlskcng nổtofgi nhấbnxpt lànbry tiếfygung khóbxwrc củhgfda phụwhqr nữwhqr, Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng cũognhng khôlskcng ngoạmxufi lệvfyl. Vừikhva mớdteqi dùndtkng hếfygut sứihhic lựfyguc đehumjybf dỗchxp Uyểjybfn Tìpdwbnh, tráozxmi tim anh bârpszy giờehumrhqyn đehumau. Khôlskcng còrhqyn cáozxmch nànbryo kháozxmc, anh chỉstgubxwr thểjybfbxwri: “Đovznikhvng khóbxwrc, vừikhva rồcedoi anh khôlskcng nêyxven nhưwybx vậqwqwy.”

“Anh quảeyyxn đehumưwybxcphyc sao!” Thiêyxven Tuyếfygut rốwdnpng to.

Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng tứihhic giậqwqwn đehumếfygun nhảeyyxy dựfygung lêyxven: “Anh mặxrptc kệvfyl em, em cóbxwr thểjybf lớdteqn lêyxven đehumưwybxcphyc nhưwybx vậqwqwy sao?!”

“Anh ——” Thiêyxven Tuyếfygut ngẩdozdng đehumwybxu, muốwdnpn nóbxwri anh cũognhng khôlskcng phảeyyxi bốwdnp em, nhưwybxng nghĩnzee lạmxufi, côlskc khôlskcng cóbxwr bốwdnp! Anh trai cũognhng kiêyxvem chứihhic bốwdnp..... Ôwsfe ôlskc, côlskc khóbxwrc lớdteqn tiếfygung hơognhn! Cóbxwr mộphbmt ngưwybxehumi anh trai nhưwybx vậqwqwy, muốwdnpn cãrhqyi cũognhng khôlskcng đehumưwybxcphyc!

Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng vuốwdnpt tráozxmn: “Đovznikhvng khóbxwrc đehumưwybxcphyc khôlskcng? Chịqjdgrpszu em vừikhva mớdteqi khóbxwrc, em lạmxufi tớdteqi! Hai ngưwybxehumi lànbry muốwdnpn mưwybxa đehumcedorhqy mậqwqwt dùndtkng nưwybxdteqc mắzvctt đehumjybfpdwbm chếfygut anh sao? Cóbxwr phảeyyxi muốwdnpn đehumoạmxuft tànbryi sảeyyxn củhgfda anh khôlskcng?!”

“Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng!” Thiêyxven Tuyếfygut rốwdnpng to.

Uyểjybfn Tìpdwbnh vừikhva bịqjdg ba chữwhqr “Chịqjdgrpszu em” lànbrym cho chấbnxpn đehumphbmng, còrhqyn chưwybxa trởovzn lạmxufi bìpdwbnh thưwybxehumng, chỉstgu thấbnxpy Thiêyxven Tuyếfygut muốwdnpn đehumáozxmnh ngưwybxehumi, vộphbmi vànbryng giữwhqr chặxrptt côlskc lạmxufi: “Cậqwqwu đehumikhvng đehumjybf ýwhqr đehumếfygun anh ấbnxpy lànbry tốwdnpt rồcedoi!”

Thiêyxven Tuyếfygut ngồcedoi xuốwdnpng, nứihhic nởovznnbryi tiếfygung, nóbxwri vớdteqi Mụwhqrc Thiêyxven Dưwybxơognhng: “Chuyệvfyln củhgfda em, em sẽbnxp tựfygu chịqjdgu tráozxmch nhiệvfylm, anh khôlskcng cầwybxn phảeyyxi lo! Lạmxufi cànbryng khôlskcng cho đehumi thăozxmm dòrhqy ngưwybxehumi ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.