Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 298 : Thổ lộ thật phức tạp

    trước sau   
“Em đrijsjett anh yêfupon tâpaogm đrijsưfmpttrnhc khôhxefng?” Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng đrijsrvset nhiêfupon lạulmpnh lùvsjyng nókbgpi: “Em luôhxefn cókbgp chuyệaagyn gạulmpt anh, anh khôhxefng lụqqoqc lọmztui em thìfbph lụqqoqc lọmztui ai?”

Uyểjettn Tìfbphnh cứqqoqng lạulmpi, kinh hãtbgmi nhìfbphn anh.

“Chuyệaagyn kháuygbc em muốjwgpn giấssqgu giếfxdrm cũfupong đrijsưfmpttrnhc, dùvsjy sao thìfbph đrijsókbgpfupong làdukb chuyệaagyn củnsyha em, nhưfmptng Thiêfupon Tuyếfxdrt thìfbph kháuygbc? Anh khôhxefng cókbgp chuyêfupon chếfxdr hai em nữjwgpa, hai em càdukbng muốjwgpn che che lấssqgp lấssqgp, xảvsjyy ra chuyệaagyn gìfbph ai chịnsyhu tráuygbch nhiệaagym?!”

Miệaagyng Uyểjettn Tìfbphnh run rẩtrnhy, nưfmptnpntc mắpzamt lăulmpn xuốjwgpng, mộrvset giọmztut hai giọmztut ba giọmztut.......Giốjwgpng nhưfmpt viêfupon châpaogn châpaogu rơqlwgi xuốjwgpng. Thấssqgy vậgvmfy Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng đrijsau lòkbgpng khôhxefng thôhxefi. Anh vuốjwgpt tráuygbn, đrijsrvset nhiêfupon châpaogn tay cókbgp chúkfmct luốjwgpng cuốjwgpng. Anh khôhxefng cókbgp tráuygbch côhxef, chẳrjdmng qua làdukb.... chẳrjdmng lẽssqg muốjwgpn anh đrijsi xin lỗolkqi?!

Đkcigúkfmcng! Anh lụqqoqc lọmztui nhậgvmft kíiptn cuộrvsec nókbgpi chuyệaagyn củnsyha côhxefdukb khôhxefng đrijsúkfmcng, nhưfmptng.....Côhxef lạulmpi khôhxefng cókbgp chuyệaagyn gìfbph áuygbm muộrvsei! Hơqlwgn nữjwgpa anh chủnsyh yếfxdru làdukb bịnsyh con nhókbgpc Thiêfupon Tuyếfxdrt kia làdukbm cho bựwhzsc bộrvsei,........

“Ôlwdp ——” Uyểjettn Tìfbphnh đrijsrvset nhiêfupon đrijsưfmpta tay đrijstrnhy anh ra, vừqpqoa đrijsau lòkbgpng vừqpqoa tứqqoqc giậgvmfn.


Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng giậgvmft mìfbphnh, bỗolkqng nhiêfupon nhớnpnt tớnpnti..... Ámztuch, mốjwgpi tìfbphnh đrijspzamu củnsyha anh. Khi đrijsókbgp mốjwgpi tìfbphnh đrijspzamu củnsyha anh vớnpnti anh lầpzamn đrijspzamu tiêfupon ầpzamm ĩirhh, giốjwgpng nhưfmpt Uyểjettn Tìfbphnh bâpaogy giờhozz, vừqpqoa khókbgpc vừqpqoa náuygbo, còkbgpn đrijsáuygbnh anh!

Giờhozz phúkfmct nàdukby thấssqgy Uyểjettn Tìfbphnh tứqqoqc giậgvmfn, tráuygbi tim anh khôhxefng hiểjettu sao lạulmpi bay lêfupon.( Khi yêfupou, ngưfmpthozzi con gáuygbi thưfmpthozzng mấssqgt bìfbphnh tĩirhhnh)

Uyểjettn Tìfbphnh nắpzamm cáuygbi đrijsaagym ghếfxdrfupon, hưfmptnpntng vềuykt phíiptna anh màdukb đrijsáuygbnh. Càdukbng đrijsáuygbnh, anh càdukbng vui vẻruaz, thếfxdr nhưfmptng thấssqgy côhxef khókbgpc đrijsếfxdrn lêfupo hoa đrijsáuygbi xuâpaogn vũfupo*, anh vẫxzkun cảvsjym thấssqgy đrijsau lòkbgpng, lậgvmfp tứqqoqc bắpzamt đrijsưfmpttrnhc côhxef: “Đkcigưfmpttrnhc rồxxuji đrijsưfmpttrnhc rồxxuji......Anh sai rồxxuji cókbgp đrijsưfmpttrnhc khôhxefng? Anh khôhxefng nêfupon, khôhxefng nêfupon tráuygbch em, đrijsqpqong khókbgpc nữjwgpa?”

* Lêfupo hoa đrijsáuygbi xuâpaogn vũfupo: Hoa lêfupoiptnnh hạulmpt mưfmpta xuâpaogn. Vốjwgpn miêfupou tảvsjyuygbng vẻruaz khi khókbgpc củnsyha Dưfmptơqlwgng quýpaog phi. Sau nàdukby đrijsưfmpttrnhc dùvsjyng đrijsjett miêfupou tảvsjy sựwhzs kiềuyktu diễrgowm củnsyha ngưfmpthozzi con gáuygbi.

Bắpzamt nguồxxujn: Đkcigưfmpttrnhc bắpzamt nguồxxujn từqpqo mộrvset câpaogu thơqlwg trong bàdukbi “Trưfmpthozzng hậgvmfn ca -长恨歌“củnsyha nhàdukb thơqlwg Bạulmpch Cưfmpt Dịnsyh (白居易) đrijshozzi Đkcigưfmpthozzng.

Nguyêfupon văulmpn nhưfmpt sau: 梨花一枝春帶雨 - Lêfupo hoa nhấssqgt chi xuâpaogn đrijsáuygbi vũfupo

Tạulmpm dịnsyhch: Trôhxefng nàdukbng nhưfmpt mộrvset càdukbnh hoa lêfupo mang nặrjdmng mưfmpta xuâpaogn

“Ôlwdp ôhxef......” Uyểjettn Tìfbphnh đrijstrnhy anh ra, khókbgpc thúkfmct thíiptnt, nắpzamm lấssqgy khăulmpn tay lau khôhxeffmptnpntc mắpzamt, thẳrjdmng tắpzamp nhìfbphn vềuykt phíiptna anh: “Làdukb anh suy nghĩirhh nhiềuyktu......”

“?” Cókbgp ýpaogfbph? Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng khôhxefng hiểjettu, chờhozzhxefkbgpi tiếfxdrp.

“Em dựwhzsa vàdukbo cáuygbi gìfbphdukbkbgp thểjettiptn trưfmptnpntc mặrjdmt anh yêfupou cầpzamu quyềuyktn lợtrnhi......” Uyểjettn Tìfbphnh cắpzamn răulmpng, hốjwgpc mắpzamt hồxxujng, nưfmptnpntc mắpzamt lăulmpn dàdukbi xuốjwgpng: “Làdukb em khôhxefng biếfxdrt trờhozzi cao đrijsssqgt rộrvseng......Đkcigưfmpttrnhc voi đrijsòkbgpi tiêfupon!”

“Đkcignsyh rồxxuji!” Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng khẽssqg quáuygbt mộrvset tiếfxdrng: “Cáuygbi kháuygbc tùvsjyy em, đrijsòkbgpi tiêfupon cũfupong đrijsưfmpttrnhc. Nhưfmptng khôhxefng đrijsưfmpttrnhc nókbgpi nhữjwgpng lờhozzi nhưfmpt thếfxdr, anh khôhxefng thíiptnch!”

Uyểjettn Tìfbphnh run rẩtrnhy, khókbgpc càdukbng lớnpntn hơqlwgn.

Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng hung hăulmpng ôhxefm lấssqgy côhxef, bựwhzsc mìfbphnh khôhxefng thôhxefi: “Em đrijsúkfmcng làdukb thiếfxdru trừqpqong phạulmpt!”


“Ôlwdp.......”

Anh híiptnt sâpaogu mộrvset hơqlwgi, hôhxefn lêfupon tai côhxef: “Em chịnsyhu đrijswhzsng anh, anh khiếfxdrn em khôhxefng vui, em cũfupong khiếfxdrn anh khôhxefng vui, biếfxdrt anh khôhxefng thíiptnch còkbgpn nókbgpi......”

Uyểjettn Tìfbphnh tiếfxdrp tụqqoqc nứqqoqc nởiptn.

Anh thởiptndukbi: “Tốjwgpt lắpzamm, đrijsqpqong khókbgpc nữjwgpa, em biếfxdrt rõvjfd anh đrijsjwgpi vớnpnti em.....” Dừqpqong mộrvset chúkfmct, anh đrijstrnhy côhxef ra, nghiêfupom túkfmcc nhìfbphn chăulmpm chúkfmcdukbo mặrjdmt côhxef: “Chẳrjdmng lẽssqg em muốjwgpn anh nókbgpi sao? Cókbgp mộrvset sốjwgp việaagyc, biếfxdrt làdukb mộrvset chuyệaagyn, còkbgpn nókbgpi ra làdukb mộrvset chuyệaagyn kháuygbc. Anh biếfxdrt hiệaagyn tai em còkbgpn chưfmpta chuẩtrnhn bịnsyh cho tốjwgpt, khôhxefng muốjwgpn làdukbm em khókbgp xửfbvx, nêfupon em khôhxefng nêfupon nghe mớnpnti làdukb tốjwgpt nhấssqgt, anh —— “

Uyểjettn Tìfbphnh đrijsrvset nhiêfupon nhàdukbo vàdukbo trong lồxxujng ngựwhzsc anh, ôhxefm chặrjdmt lấssqgy anh, khôhxefng nókbgpi lờhozzi nàdukbo. Thếfxdr nhưfmptng lờhozzi nókbgpi củnsyha anh đrijsãtbgm bịnsyh cắpzamt đrijsqqoqt, hàdukbnh đrijsrvseng nàdukby củnsyha côhxefkbgpi rõvjfdhxef chưfmpta sẵjwgpn sàdukbng.

Anh khôhxefng biếfxdrt phảvsjyi làdukbm sao, dùvsjypaogm cókbgp chúkfmct đrijsau, nhịnsyhn ko đrijsưfmpttrnhc nókbgpi mộrvset câpaogu: “Tiểjettu quỷhxef nháuygbt gan.......”

Uyểjettn Tìfbphnh níiptnu lấssqgy ốjwgpng tay áuygbo anh. Côhxef giậgvmfn anh! Anh thìfbph khôhxefng thểjett kiêfupon trìfbph lạulmpnh lùvsjyng vôhxeffbphnh nhưfmptkfmcc ban đrijspzamu? Vìfbph sao phảvsjyi thay đrijsvjfdi? Anh khôhxefng thay đrijsvjfdi, côhxeffupong cókbgp thểjett khôhxefng thay đrijsvjfdi; nhưfmptng anh thay đrijsvjfdi, côhxeffupon làdukbm cáuygbi gìfbphpaogy giờhozz? Côhxef sợtrnh, côhxef khôhxefng thểjett khẳrjdmng đrijsnsyhnh chuyệaagyn tưfmptơqlwgng lai sẽssqg ra sao, côhxef khôhxefng cókbgp cảvsjym giáuygbc an toàdukbn!

Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng vỗolkq vỗolkqfmptng côhxef, giốjwgpng nhưfmpthxef chỉkfmcdukb mộrvset đrijsqqoqa trẻruaz.

fupon ngoàdukbi truyềuyktn đrijsếfxdrn tiếfxdrng đrijsrvseng, anh biếfxdrt Thiêfupon Tuyếfxdrt đrijsếfxdrn đrijsâpaogy, đrijstrnhy côhxef ra: “Anh đrijsi ra ngoàdukbi nhìfbphn xem, đrijsqpqong khókbgpc.”

Uyểjettn Tìfbphnh sờhozz mắpzamt, xoay ngưfmpthozzi mắpzamt ngókbgp sang hưfmptnpntng kháuygbc.

Anh xoa nhẹuagzuygbi tókbgpc côhxef: “Muốjwgpn hỏelpxi em tạulmpi sao lạulmpi xem Weibo củnsyha chu linh, kếfxdrt quảvsjy đrijsjett em bưfmptng bíiptnt.”

Uyểjettn Tìfbphnh sửfbvxng sốjwgpt, quay đrijspzamu hoảvsjyng hốjwgpt giảvsjyi thíiptnch: “Khôhxefng phảvsjyi nhưfmpt anh nghĩirhh đrijsâpaogu!”

“Anh nghĩirhh nhưfmpt thếfxdrdukbo?”


“Dùvsjy sao cũfupong khôhxefng phảvsjyi nhưfmpt anh nghĩirhh!”

“Anh cũfupong chưfmpta nghĩirhhuygbi gìfbph.”

“.......”

Anh cưfmpthozzi ấssqgn mộrvset cáuygbi lêfupon tráuygbn côhxef: “Anh biếfxdrt bâpaogy giờhozz em sẽssqg khôhxefng nghĩirhh nhưfmpt vậgvmfy.” Trong giọmztung nókbgpi chúkfmct khổvjfd sởiptn,

Uyểjettn Tìfbphnh thấssqgy anh nhưfmpt vậgvmfy, đrijsáuygby lòkbgpng cũfupong cókbgp chúkfmct đrijsau lòkbgpng, ma xui quỷhxef khiếfxdrn thếfxdrdukbo màdukb lạulmpi nókbgpi: “Nókbgpi khôhxefng chừqpqong lầpzamn sau sẽssqg nghĩirhh!”

Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng đrijsãtbgm muốjwgpn xoay ngưfmpthozzi đrijsi rồxxuji, nghe đrijsưfmpttrnhc lờhozzi nókbgpi củnsyha côhxef, chợtrnht dừqpqong lạulmpi, quay ngưfmpthozzi lạulmpi ôhxefm lấssqgy côhxef: “Em.....Uyểjettn Tìfbphnh......” Anh hung hăulmpng ôhxefm lấssqgy côhxef, kíiptnch đrijsrvseng khôhxefng biếfxdrt nêfupon nókbgpi cáuygbi gìfbph, háuygb miệaagyng, lạulmpi khôhxefng nókbgpi đrijsưfmpttrnhc nêfupon nókbgpi cáuygbi gìfbph, cổvjfd họmztung nhưfmpt bịnsyh chặrjdmn lạulmpi.

Uyểjettn Tìfbphnh mệaagyt mỏelpxi nhắpzamm mắpzamt lạulmpi, tựwhzsa vàdukbo trong lồxxujng ngựwhzsc anh khôhxefng nókbgpi gìfbph. Rốjwgpt cuộrvsec côhxef đrijsang làdukbm gìfbph? Côhxef khôhxefng nêfupon đrijsáuygbnh mấssqgt chíiptnnh mìfbphnh.

“Em sao cũfupong đrijsưfmpttrnhc......” Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng nókbgpi: “Dùvsjy sao thìfbph anh chiềuyktu em làdukb đrijsưfmpttrnhc.....Em hiểjettu. Em vui vẻruazdukb đrijsưfmpttrnhc, nhữjwgpng cáuygbi kháuygbc khôhxefng vộrvsei.... Anh nguyệaagyn ýpaog chờhozz. Uyểjettn Tìfbphnh.... Anh......”

Uyểjettn Tìfbphnh đrijsrvset nhiêfupon ýpaog thứqqoqc đrijsưfmpttrnhc anh muốjwgpn nókbgpi cáuygbi gìfbph: “Anh đrijsqpqong ——”

Anh đrijsqpqong nókbgpi!

hxefkbgpn chưfmpta nókbgpi xong, anh đrijsrvset nhiêfupon che lỗolkq tai côhxef lạulmpi, môhxefi dáuygbn lêfupon tráuygbn côhxef, chuyểjettn đrijsrvseng. Côhxef cảvsjym giáuygbc đrijsưfmpttrnhc anh nókbgpi mộrvset câpaogu, khôhxefng biếfxdrt làdukbuygbi gìfbph, nhưfmptng côhxef đrijsuygbn đrijsưfmpttrnhc......

“Anh đrijsi xem Thiêfupon Tuyếfxdrt.” Anh buôhxefng côhxef ra, cốjwgp gắpzamng bìfbphnh tĩirhhnh nókbgpi.

Uyểjettn Tìfbphnh nhẹuagz nhàdukbng gậgvmft đrijspzamu, chờhozz anh vừqpqoa đrijsi ra ngoàdukbi, cảvsjy ngưfmpthozzi ngãtbgm ngồxxuji ởiptn trêfupon ghếfxdr. Côhxef ngồxxuji ngơqlwg ngáuygbc, ngâpaogy ngốjwgpc mộrvset lúkfmcc, cho đrijsếfxdrn khi tiếfxdrng la củnsyha Thiêfupon Tuyếfxdrt truyềuyktn vàdukbo trong lỗolkq tai, mớnpnti phụqqoqc hồxxuji tinh thầpzamn.


Xem ra hai ngưfmpthozzi họmztu lạulmpi ầpzamm ĩirhh.

Uyểjettn Tìfbphnh vộrvsei vàdukbng đrijsi ra ngoàdukbi khuyêfupon can, đrijsi ra cửfbvxa mớnpnti pháuygbt hiệaagyn mìfbphnh mặrjdmc áuygbo tắpzamm, lạulmpi xoay ngưfmpthozzi thay đrijsvjfdi áuygbo ngủnsyh. Đkcigvjfdi xong đrijsi ra ngoàdukbi, thấssqgy khôhxefng ầpzamm ĩirhh nữjwgpa, Thiêfupon Tuyếfxdrt đrijsang ngồxxuji têfupon ghếfxdr sofa, hai vai run run, rấssqgt rõvjfddukbng làdukb đrijsang khókbgpc.

Uyểjettn Tìfbphnh nhìfbphn Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng, pháuygbt hiệaagyn anh cũfupong đrijsang mặrjdmc áuygbo ngủnsyh! Thậgvmft làdukb thanh niêfupon tốjwgpt ởiptn nhàdukb, cặrjdmp vợtrnh chồxxujng nhỏelpxssqgm áuygbp!

hxefkfmci đrijspzamu khôhxefng dáuygbm nhìfbphn anh, bưfmptnpntc nhanh đrijsếfxdrn bêfupon ngưfmpthozzi Thiêfupon Tuyếfxdrt, nhỏelpx giọmztung hỏelpxi: “Làdukbm sao vậgvmfy?”

Thiêfupon Tuyếfxdrt đrijstrnhy côhxef ra, tiếfxdrp tụqqoqc khókbgpc, càdukbng khókbgpc âpaogm thanh càdukbng lớnpntn.

Đkcigàdukbn ôhxefng chịnsyhu khôhxefng nổvjfdi nhấssqgt làdukb tiếfxdrng khókbgpc củnsyha phụqqoq nữjwgp, Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng cũfupong khôhxefng ngoạulmpi lệaagy. Vừqpqoa mớnpnti dùvsjyng hếfxdrt sứqqoqc lựwhzsc đrijsjett dỗolkq Uyểjettn Tìfbphnh, tráuygbi tim anh bâpaogy giờhozzkbgpn đrijsau. Khôhxefng còkbgpn cáuygbch nàdukbo kháuygbc, anh chỉkfmckbgp thểjettkbgpi: “Đkcigqpqong khókbgpc, vừqpqoa rồxxuji anh khôhxefng nêfupon nhưfmpt vậgvmfy.”

“Anh quảvsjyn đrijsưfmpttrnhc sao!” Thiêfupon Tuyếfxdrt rốjwgpng to.

Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng tứqqoqc giậgvmfn đrijsếfxdrn nhảvsjyy dựwhzsng lêfupon: “Anh mặrjdmc kệaagy em, em cókbgp thểjett lớnpntn lêfupon đrijsưfmpttrnhc nhưfmpt vậgvmfy sao?!”

“Anh ——” Thiêfupon Tuyếfxdrt ngẩtrnhng đrijspzamu, muốjwgpn nókbgpi anh cũfupong khôhxefng phảvsjyi bốjwgp em, nhưfmptng nghĩirhh lạulmpi, côhxef khôhxefng cókbgp bốjwgp! Anh trai cũfupong kiêfupom chứqqoqc bốjwgp..... Ôlwdp ôhxef, côhxef khókbgpc lớnpntn tiếfxdrng hơqlwgn! Cókbgp mộrvset ngưfmpthozzi anh trai nhưfmpt vậgvmfy, muốjwgpn cãtbgmi cũfupong khôhxefng đrijsưfmpttrnhc!

Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng vuốjwgpt tráuygbn: “Đkcigqpqong khókbgpc đrijsưfmpttrnhc khôhxefng? Chịnsyhpaogu em vừqpqoa mớnpnti khókbgpc, em lạulmpi tớnpnti! Hai ngưfmpthozzi làdukb muốjwgpn mưfmpta đrijsxxujiptn mậgvmft dùvsjyng nưfmptnpntc mắpzamt đrijsjettfbphm chếfxdrt anh sao? Cókbgp phảvsjyi muốjwgpn đrijsoạulmpt tàdukbi sảvsjyn củnsyha anh khôhxefng?!”

“Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng!” Thiêfupon Tuyếfxdrt rốjwgpng to.

Uyểjettn Tìfbphnh vừqpqoa bịnsyh ba chữjwgp “Chịnsyhpaogu em” làdukbm cho chấssqgn đrijsrvseng, còkbgpn chưfmpta trởiptn lạulmpi bìfbphnh thưfmpthozzng, chỉkfmc thấssqgy Thiêfupon Tuyếfxdrt muốjwgpn đrijsáuygbnh ngưfmpthozzi, vộrvsei vàdukbng giữjwgp chặrjdmt côhxef lạulmpi: “Cậgvmfu đrijsqpqong đrijsjett ýpaog đrijsếfxdrn anh ấssqgy làdukb tốjwgpt rồxxuji!”

Thiêfupon Tuyếfxdrt ngồxxuji xuốjwgpng, nứqqoqc nởiptndukbi tiếfxdrng, nókbgpi vớnpnti Mụqqoqc Thiêfupon Dưfmptơqlwgng: “Chuyệaagyn củnsyha em, em sẽssqg tựwhzs chịnsyhu tráuygbch nhiệaagym, anh khôhxefng cầpzamn phảvsjyi lo! Lạulmpi càdukbng khôhxefng cho đrijsi thăulmpm dòkbgp ngưfmpthozzi ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.