Bàn Ti Động 38 Hào

Chương 93 : Thâm cung nội chiến bản long cung

    trước sau   
odqun chưenvoa kịtvppp nhìbgven trêuaocn giấzegwy viếdimkt gìbgve, bỗdbdcng nhiêuaocn nghe đecrxưenvogarqc Tam Lụdbdcc gọapyui ởcnteuaocn ngoàiplti: “Tam Báhklet, Tam Báhklet, ngưenvoơbgvei đecrxi ra.”

Ta phụdbdcc hồahefi tinh thầekfen lạfflpi, trưenvoojutc khôojutng kịtvppp nhìbgven trêuaocn giấzegwy viếdimkt chữtvppbgve, chỉtzlhiplt vộuwhji vàipltng gấzegwp gấzegwy lạfflpi nhéhjfot vàiplto trong ngựjdbec, sau đecrxólepq đecrxólepqng hộuwhjp lạfflpi, thuậgissn tay cấzegwt vàiplto trong hồahefojutuaocn hôojutng kia.

“Chuyệfgtmn gìbgve?”

Tam Lụdbdcc vừuwhja rồahefi cũazzyng khôojutng cólepq đecrxi tiễgqven Tửjncl Hằzegwng, trong lòodqung ta cólepq chúqbfwt khôojutng thoảntagi máhklei. Đcnchưenvogarqc rồahefi, cáhklewjzmnh thìbgvehklewjzmnh, nhưenvong làiplt… nhưenvong làipltazzyng phảntagi đecrxstjx mặcncht mũazzyi mọapyui ngưenvowjzmi vui vẻwrnc chứkenx.

Trưenvoojutc kia lúqbfwc ởcnte tạfflpi Đcnchàiplto Hoa quan, bêuaocn trong quan, Tam Thấzegwt giốqokzng nhưenvo Bảntago tỷztem tỷztem, xửjncl sựjdbe khôojutn khéhjfoo, ai cũazzyng khôojutng đecrxaftac tộuwhji, nhưenvong cũazzyng khôojutng thựjdbec sựjdbe quan tâgqvem ai. Tam Lụdbdcc giốqokzng nhưenvogqvem muộuwhji muộuwhji, tíwjzmnh tìbgvenh ấzegwy mặcncht lạfflpnh ấzegwy mởcnte miệfgtmng đecrxem cólepq thểstjx đecrxaftac tộuwhji đecrxlddtu đecrxaftac tộuwhji mộuwhjt lầekfen.

Nhưenvong cáhkleu kỉtzlhnh thìbgvehkleu kỉtzlhnh, Tửjncl Hằzegwng đecrxi lầekfen nàiplty, ngàiplty sau gặcnchp nhau cũazzyng khólepq, nàipltng lạfflpi mặcncht cũazzyng khôojutng lộuwhj, mộuwhjt câgqveu đecrxưenvoa tiễgqven cũazzyng khôojutng nólepqi.


Ta chíwjzmnh làiplt cảntagm thấzegwy… trong lòodqung cólepq chúqbfwt khôojutng thoảntagi máhklei.

“Sao ngưenvoơbgvei lạfflpi tớojuti đecrxâgqvey?”

“Ngưenvoơbgvei khôojutng muốqokzn nhìbgven thấzegwy ta àiplt?”

Mởcnte miệfgtmng chíwjzmnh làiplt lờwjzmi nólepqi lạfflpnh nhạfflpt. Ta thởcnteiplti trong lòodqung, trêuaocn mặcncht nặcnchn ra nụdbdcenvowjzmi khẽedce: “Đcnchưenvogarqc rồahefi, mau ngồahefi đecrxi. Ngưenvoơbgvei cũazzyng biếdimkt, vừuwhja mớojuti tiễgqven bưenvoojutc Tửjncl Hằzegwng, trong lòodqung ta cũazzyng cólepq chúqbfwt khólepq chịtvppu.”

Tam Lụdbdcc liếdimkc mắaftat ta mộuwhjt cáhklei: “Ngưenvoơbgvei vàiplt hắaftan căjncln bảntagn khôojutng cólepq khảntagjnclng, tàiplt niệfgtmm cuồahefng dạfflpi ấzegwy vẫstjxn làiplt sớojutm màiplt bỏvsof đecrxi.”

Tay ta châgqvem tràiplt rung mộuwhjt cáhklei. Suýokhht chúqbfwt nữtvppa hấzegwt nưenvoojutc lêuaocn bàipltn. Đcnchtvppnh đecrxtvppnh thầekfen. Bưenvong chéhjfon tràiplt đecrxãkyerlepqt xong kia đecrxi qua.

“Ngưenvoơbgvei nólepqi cáhklei gìbgve vậgissy.” Ta đecrxưenvoa tràiplt cho nàipltng: “Mọapyui ngưenvowjzmi chúqbfwng ta quen biếdimkt mộuwhjt hồahefi. Cũazzyng cólepq giao tìbgvenh mấzegwy trăjnclm năjnclm. Ta chẳqokzng qua làiplt cảntagm thấzegwy sau nàiplty khôojutng cólepq khảntagjnclng thấzegwy mớojuti khólepq chịtvppu. Khôojutng cólepq loạfflpi ýokhhenvocnteng ngưenvoơbgvei nólepqi đecrxólepq.”

“Cólepq hay khôojutng. Tựjdbe ngưenvoơbgvei biếdimkt. Dùqoqa sao. Khôojutng liêuaocn quan đecrxếdimkn ta.” Tam Lụdbdcc nâgqveng chéhjfon tràipltuaocn khẽedce nếdimkm mộuwhjt ngụdbdcm: “Đcnchuwhjng nólepqi ngưenvoơbgvei gảntag khôojutng đecrxưenvogarqc ngưenvowjzmi ta. Chíwjzmnh làiplt gảntag đecrxưenvogarqc. Ngao Tửjncl Hằzegwng làiplt thâgqven phậgissn gìbgve? Đcnchôojutng hảntagi làipltodqung dõotsui gìbgve? Đcnchzegwy làiplt long duệfgtm thầekfen tộuwhjc chúqbfwng ta cólepq tu bảntagy táhklem chụdbdcc đecrxwjzmi cũazzyng khôojutng vớojuti đecrxưenvogarqc. Cho dùqoqa ngưenvoơbgvei khôojutng cólepq đecrxuwhjc. Cũazzyng sẽedce khôojutng hạfflpi tíwjzmnh mạfflpng Ngao Tửjncl Hằzegwng. Ngao gia lạfflpi đecrxstjx cho đecrxfgtm tửjnclgqvem đecrxaftac củeykba bọapyun họapyuenvoojuti mộuwhjt con nhệfgtmn tinh nghèlddto nàipltn hoang dãkyer? Chỉtzlh sợgarquaocn nàiplty Ngao Tửjncl Hằzegwng lộuwhj ra mộuwhjt chúqbfwt ýokhh tứkenx nhưenvo thếdimk. Đcnchêuaocm ngay ngàiplty hôojutm ấzegwy ngưenvoơbgvei đecrxãkyer chếdimkt khôojutng cólepq chỗdbdc chôojutn. Hơbgven nữtvppa làiplt khôojutng thểstjx luâgqven hồahefi siêuaocu sinh.”

“Nàiplto cólepq đecrxáhkleng sợgarq nhưenvo ngưenvoơbgvei nólepqi vậgissy…” Ta hơbgvei giậgisst mìbgvenh. Việfgtmc nàiplty ta cũazzyng làiplt lầekfen đecrxekfeu nghe nólepqi.

“Đcncháhkleng sợgarq? Đcncháhkleng sợgarq khôojutng phảntagi ta nólepqi.” Tam Lụdbdcc nólepqi: “Mặcnchc dùqoqa Tửjncl Hằzegwng khôojutng phảntagi cháhkleu ruộuwhjt củeykba lãkyero rồahefng Đcnchôojutng hảntagi hiệfgtmn tạfflpi kia. Nhưenvong hắaftan nổgissi tiếdimkng. Tưenvoojutng mạfflpo cũazzyng làiplt chọapyun trong tốqokzt nhấzegwt. Hắaftan càipltng xuấzegwt sắaftac. Lạfflpi càipltng khôojutng thểstjxlepq tựjdbe do. Chưenvoa nólepqi trong tộuwhjc hắaftan nhấzegwt đecrxtvppnh cólepq sắaftap xếdimkp. Nólepqi khôojutng chừuwhjng còodqun cólepq thểstjx bịtvpp chỉtzlhojutn từuwhj trưenvoojutc. Ngưenvoơbgvei suy nghĩwjzm mộuwhjt chúqbfwt. Ngưenvowjzmi nhưenvo thếdimk. Làiplt ngưenvoơbgvei trêuaocu chọapyuc đecrxưenvogarqc sao?”

Ta thựjdbec sựjdbe. Khôojutng cólepq lờwjzmi đecrxstjxlepqi.

lepqi thậgisst, ta quen Tửjncl Hằzegwng chíwjzmnh làiplt tạfflpi Đcnchàiplto Hoa quan, đecrxekfem Bíwjzmch Thủeykby. Lầekfen đecrxekfeu tiêuaocn gặcnchp mặcncht hắaftan còodqun trẻwrnc con đecrxáhkleng yêuaocu nhưenvo thếdimk, tuy rằzegwng biếdimkt hắaftan làiplt thâgqven phậgissn long tộuwhjc, nhưenvong bởcntei vìbgve hắaftan vẫstjxn… vẫstjxn giốqokzng nhưenvo huynh đecrxfgtmipltng xólepqm. Ôdukxn hòodqua, chu đecrxáhkleo, nhãkyer nhặcnchn lễgqve đecrxuwhj… Ta thậgisst sựjdbe, cho tớojuti bâgqvey giờwjzm chưenvoa từuwhjng nghĩwjzm đecrxếdimkn thâgqven phậgissn củeykba hắaftan, dòodqung họapyu củeykba hắaftan, rốqokzt cuộuwhjc đecrxfflpi biểstjxu cáhklei gìbgve.

“Nólepqi lui mộuwhjt bưenvoojutc, cho dùqoqaenvoenvong cầekfeu, tranh đecrxzegwu, ngưenvoơbgvei vàiplt hắaftan cólepq thểstjx thàipltnh thâgqven. Vậgissy sau khi thàipltnh thâgqven thìbgve sao? Làiplt hắaftan thoáhklet ly thủeykby tộuwhjc, bịtvppenvoa sừuwhjng rólepqc vảntagy cảntag đecrxwjzmi chịtvppu hìbgvenh phạfflpt trụdbdcc xuấzegwt! Lui thêuaocm bưenvoojutc nữtvppa, hắaftan khôojutng gặcnchp phảntagi chuyệfgtmn ấzegwy, màiplt mang ngưenvoơbgvei vềlddt Đcnchôojutng hảntagi, ngưenvoơbgvei cólepq thểstjx sốqokzng đecrxưenvogarqc cáhklei loạfflpi quãkyerng ngàiplty thờwjzmi khắaftac nơbgvem nớojutp lo sợgarqzegwy khôojutng? Long cung cũazzyng khôojutng phảntagi làiplt đecrxzegwt làipltnh, ta từuwhjng nghe mộuwhjt san hôojut tiểstjxu yêuaocu nólepqi, nơbgvei đecrxólepq tranh quyềlddtn đecrxoạfflpt lợgarqi lụdbdcc đecrxdbdcc vớojuti nhau đecrxáhkleng sợgarq biếdimkt bao, mộuwhjt biểstjxu tìbgvenh sai, mộuwhjt câgqveu nólepqi nhầekfem. Vậgissy lậgissp tứkenxc chíwjzmnh làiplt ngưenvoơbgvei chếdimkt ta sốqokzng vạfflpn kiếdimkp bấzegwt phụdbdcc, tâgqvem cơbgve họapyua trong trong gang tấzegwc… Ôdukxi, thậgisst ra Ngao Tửjncl Hằzegwng tốqokzt, thếdimk nhưenvong cólepq biệfgtmn pháhklep nàiplto đecrxâgqvey?”


Ta bịtvppipltng nólepqi cólepq chúqbfwt đecrxekfen đecrxuwhjn, cảntagm giáhklec giốqokzng nhưenvo đecrxang nghe chuyệfgtmn mộuwhjt thếdimk giớojuti kháhklec. Ờjdbe, bíwjzm mậgisst long tộuwhjc, côojut tinh tuyếdimkt lệfgtm, hậgissu cung hắaftac áhklem, thâgqvem cung nộuwhji chiếdimkn… Kéhjfoo xa kéhjfoo xa. Ta nhưenvo đecrxi vàiplto cõotsui thầekfen tiêuaocn cũazzyng khôojutng biếdimkt bơbgvei tớojuti nơbgvei nàiplto. Nghĩwjzm sựjdbebgvenh nghĩwjzm nghĩwjzm lạfflpi nghĩwjzm đecrxếdimkn chuyệfgtmn hoàipltn toàipltn khôojutng cólepq liêuaocn quan.

Đcnchôojutng hảntagi, long cung. Ngao gia… Chúqbfwng cáhklech ta quáhkle xa, Tửjncl Hằzegwng cũazzyng chưenvoa bao giờwjzm nhắaftac tớojuti.

A, ngẫstjxm lạfflpi cẩphrtn thậgissn, cũazzyng khôojutng phảntagi làiplt mộuwhjt thếdimk giớojuti kháhklec sao.

Mộuwhjt thếdimk giớojuti trong biểstjxn, sâgqveu hiểstjxm khólepqodqu, xa xôojuti khôojutng biếdimkt.

“Ta thựjdbec sựjdbe khôojutng cólepqbgve vớojuti hắaftan, ngưenvoơbgvei khôojutng cầekfen khuyêuaocn ta cáhklei đecrxólepq.” Ta cưenvowjzmi cưenvowjzmi: “Ta vớojuti hắaftan chỉtzlhiplt bằzegwng hữtvppu màiplt thôojuti.”

“Thậgisst khôojutng? Chỉtzlhiplt bằzegwng hữtvppu, hắaftan lạfflpi đecrxưenvoa ngưenvoơbgvei chíwjzm bảntago quýokhh trọapyung ấzegwy?”

“Hảntag?”

Ta sửjnclng sốqokzt, Tam Lụdbdcc biếdimkt… Chuyệfgtmn hạfflpt châgqveu kia nàipltng làipltm sao màiplt biếdimkt đecrxưenvogarqc?

Nhưenvong nàipltng vừuwhja mởcnte miệfgtmng nólepqi tiếdimkp ta liềlddtn biếdimkt ta nghĩwjzm lầekfem rồahefi.

“Cáhklei nàiplty… làiplt hắaftan tặcnchng phảntagi khôojutng?” Tam Lụdbdcc đecrxưenvoa tay qua, nhẹstjx nhàipltng cầekfem dảntagi băjnclng ta quấzegwn ởcnte trêuaocn cáhklenh tay làipltm trang sứkenxc.

Dảntagi băjnclng Tửjncl Hằzegwng tặcnchng cho ta, đecrxcncht têuaocn làipltenvou Vâgqven.

Dảntagi băjnclng nàiplty quảntag thựjdbec xinh đecrxstjxp, sau khi quấzegwn lêuaocn nhẹstjx nhàipltng, lúqbfwc đecrxi cảntagm giáhklec thựjdbec phong cáhklech, lúqbfwc bay càipltng cảntagm giáhklec mìbgvenh cũazzyng cólepqiplti phầekfen tiêuaocn khíwjzm, vìbgve thếdimk ta cựjdbec ưenvoa thíwjzmch, từuwhj khi hắaftan tặcnchng cho ta, ta vẫstjxn quấzegwn lấzegwy khôojutng cởcntei xuốqokzng.

“A, cáhklei nàiplty àiplt. Hắaftan nólepqi, làiplt thiêuaocn tàipltm ti còodqun cólepq hỏvsofa thạfflpch tốqokzbgvebgve đecrxólepq…”


Ta chỉtzlh biếdimkt làiplt nhữtvppng thứkenx đecrxólepq nhấzegwt đecrxtvppnh làiplt vậgisst liệfgtmu tốqokzt, nhưenvong vềlddt phầekfen chúqbfwng nólepq quýokhh trọapyung nhưenvo thếdimkiplto ta lạfflpi khôojutng biếdimkt.

“Ngưenvoơbgvei cho làiplt thiêuaocn tàipltm ti làiplt tằzegwm hoang nhảntagbgve àiplt? Nơbgvei nàiplto cũazzyng cólepq thểstjxbgvem đecrxưenvogarqc? Càipltng miễgqven bàipltn hỏvsofa thạfflpch tốqokz phảntagi tớojuti đecrxzegwt cựjdbec tâgqvey cựjdbec nólepqng, xâgqvem nhậgissp lòodqung đecrxzegwt đecrxi thu thậgissp hỏvsofa thạfflpch, khôojutng biếdimkt phảntagi khổgiss cựjdbec bao lâgqveu mớojuti cólepq thểstjx lấzegwy đecrxưenvogarqc mấzegwy viêuaocn hỏvsofa thạfflpch, sau đecrxólepq lạfflpi từuwhj hỏvsofa thạfflpch tốqokz luyệfgtmn ra. Ta cho ngưenvoơbgvei biếdimkt, dảntagi băjnclng nàiplty ngưenvoơbgvei ởcnte nhàiplt đecrxeo thìbgve khôojutng sao, xuấzegwt môojutn tốqokzt nhấzegwt giấzegwu đecrxi, đecrxuwhjng đecrxstjx cho yêuaocu nàiplty, đecrxfflpo sĩwjzmiplty hòodqua thưenvogarqng bêuaocn cạfflpnh nhìbgven thấzegwy, nếdimku khôojutng ấzegwy àiplt, hừuwhj hừuwhj…”

Ta bảntagn năjnclng rụdbdct lạfflpi phíwjzma sau: “Cáhklei nàiplty, thậgisst sựjdbe…”

“Ừodet. Cho dùqoqa thứkenxiplty làiplt hắaftan tựjdbe tay làipltm, hay làipltenvogarqn hoa hiếdimkn phậgisst, phầekfen nhâgqven tìbgvenh nàiplty, phầekfen lễgqveiplty, thậgisst quáhkle lớojutn quáhkle nặcnchng, khôojutng phảntagi hai chữtvpp bằzegwng hữtvppu làipltlepq thểstjx chứkenxa đecrxjdbeng, ngưenvoơbgvei hiểstjxu chưenvoa?”

“Hiểstjxu…” rồahefi, thếdimk nhưenvong, Tam Lụdbdcc àiplt, ngưenvoơbgvei mớojuti chỉtzlh thấzegwy đecrxưenvogarqc dảntagi băjnclng bêuaocn ngoàiplti nàiplty, nhưenvong khôojutng thấzegwy đecrxưenvogarqc, hắaftan còodqun cólepq lễgqve trọapyung mộuwhjt hộuwhjp bốqokzn hạfflpt châgqveu đecrxzegwy.

Dảntagi băjnclng nhẹstjx nhàipltng nàiplty, cũazzyng đecrxãkyer bịtvpp Tam Lụdbdcc nólepqi nặcnchng vưenvogarqt ngàipltn quâgqven. Vậgissy, hộuwhjp hạfflpt châgqveu kia, ta đecrxâgqvey ngưenvowjzmi thưenvowjzmng cũazzyng biếdimkt hạfflpt châgqveu kia thựjdbec sựjdbe rấzegwt bấzegwt phàipltm rấzegwt kỳvlxt dịtvpp, vậgissy lạfflpi làiplt bảntago vậgisst gìbgve?

Tửjncl Hằzegwng hắaftan… Ngưenvowjzmi tốqokzt, cũazzyng hàiplto phólepqng. Bấzegwt quáhkleiplto phólepqng cũazzyng cólepq mứkenxc đecrxuwhj thôojuti… Ta cũazzyng chưenvoa từuwhjng thấzegwy hắaftan tặcnchng ngưenvowjzmi nàiplto đecrxahef tốqokzt nhưenvo thếdimk.

Ta thậgisst sựjdbe nghĩwjzm khôojutng rõotsu, cũazzyng nghĩwjzm khôojutng ra.

“Ngưenvoơbgvei đecrxuwhjng suy nghĩwjzm, dùqoqa sao nghĩwjzmazzyng vôojut íwjzmch. Hắaftan cũazzyng đecrxi rồahefi… Vềlddt phầekfen ngưenvoơbgvei thìbgve,” nàipltng dừuwhjng lạfflpi, nghĩwjzm nghĩwjzmlepqi: “Quêuaocn đecrxi, ta cũazzyng lưenvowjzmi quảntagn ngưenvoơbgvei. Lầekfen nàiplty thay Phùqoqa Phong trừuwhj ma giảntagi đecrxuwhjc, làipltm phiềlddtn ngưenvoơbgvei, tíwjzmnh ta nợgarq ngưenvoơbgvei mộuwhjt cáhklei tìbgvenh.”

Phùqoqa Phong? A, Lýokhh thưenvo sinh kia, vừuwhja nghe têuaocn hắaftan còodqun thấzegwy khôojutng quen.

“A, khôojutng cầekfen tíwjzmnh.” Ta xua tay nólepqi: “Cũazzyng khôojutng phảntagi ta trừuwhj, làiplt Phưenvogarqng tiềlddtn bốqokzi cùqoqang Tửjncl Hằzegwng, bọapyun họapyu ra tay tưenvoơbgveng trợgarq, muốqokzn cảntagm ơbgven ngưenvoơbgvei nêuaocn cảntagm ơbgven bọapyun họapyu.”

“Ta vìbgve sao phảntagi cảntagm ơbgven bọapyun họapyu? Ta chỉtzlh cảntagm ơbgven ngưenvoơbgvei làiplt đecrxưenvogarqc.” Tam Lụdbdcc đecrxkenxng lêuaocn đecrxi: “Qua hai ngàiplty ta cũazzyng cáhkleo từuwhj.”

“Hảntag?” Ta đecrxuổgissi theo tớojuti cửjncla: “Sao lạfflpi phảntagi đecrxi, đecrxlddtu phảntagi đecrxi sao…”

Tam Lụdbdcc quay đecrxekfeu lạfflpi trong sâgqven: “Thiêuaocn hạfflpiplty, làipltm gìbgvelepq bữtvppa tiệfgtmc nàiplto khôojutng tàipltn?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.