Anh Đây Cóc Sợ Vợ

Chương 58 :

    trước sau   
Trong nhárkqoy mắcvzgt, Tôgobhn Hạoneoo Quảqmspng khôgobhng biếcvzgt phảqmspi làfauqm sao, nhìodjjn nhịxnze ca nhàfauq cậtfudu, “… Em biếcvzgt rồzuvji.”

Ha ha, bảqmspo sao lạoneoi đbbscếcvzgn tìodjjm cậtfudu.

Trưlpjargaac sinh nhậtfudt Sởetsrlpja mộxnzet ngàfauqy.

Đcvzgêfermm hôgobhm khuya khoắcvzgt.

Chuôgobhng bárkqoo 12 giờprbn đbbscêfermm còzarxn chưlpjaa vang lêfermn, chàfauqng trai nằjvgnm trêfermn giưlpjaprbnng dárkqon mắcvzgt vàfauqo đbbsczuvjng hồzuvj, cậtfudu chờprbn vừuhwua đbbscúczurng 12 giờprbn thìodjj gửwmxni tin nhắcvzgn màfauqodjjnh đbbscãjbiz sửwmxna đbbsci sửwmxna lạoneoi nãjbizy giờprbn.

Nhìodjjn đbbsczuvjng hồzuvj, 00:00:01, cópqsi lẽhixn cậtfudu làfauq ngưlpjaprbni đbbscosedu tiêfermn.


Bấfauqy giờprbn cậtfudu mớrgaai hàfauqi lòzarxng nhắcvzgm mắcvzgt ngủipur, dầosedn thảqmsp lỏbipeng cămqlxng thẳukmjng, mấfauqy phúczurt sau đbbscãjbiz chìodjjm sâtfudu vàfauqo giấfauqc ngủipur.

Ngay sau đbbscópqsi, đbbsciệgmfon thoạoneoi bỗukmjng rung lêfermn.

Chàfauqng trai nhíaeouu màfauqy, mởetsr mắcvzgt ra cầosedm lấfauqy đbbsciệgmfon thoạoneoi đbbscknxbt bêfermn cạoneonh, đbbscêfermm hôgobhm rồzuvji màfauq đbbscfhxva nàfauqo khôgobhng biếcvzgt đbbsciềgbxgu phárkqo rốgobhi giấfauqc ngủipur củipura ngưlpjaprbni khárkqoc thếcvzgfauqy!

Sởetsrlpja: Trễipur rồzuvji màfauq vẫixvmn chưlpjaa ngủipur hảqmsp?

Cốgobh Thầosedn lậtfudp tứfhxvc tỉxnzenh tárkqoo, tâtfudm trạoneong thay đbbscixvmi hoàfauqn toàfauqn, tựsmxya nhưlpja sựsmxy mấfauqt kiêfermn nhẫixvmn vừuhwua nãjbizy khôgobhng hềgbxg tồzuvjn tạoneoi vậtfudy.

“Khôgobhng cópqsi, tôgobhi chờprbn tớrgaai 12 giờprbn…” Cậtfudu lạoneoi xópqsia, sau đbbscópqsi lạoneoi gõeovf, “Tốgobhi nay chơzktoi đbbscếcvzgn tốgobhi muộxnzen.”

“Bỗukmjng nhiêfermn nhớrgaa ra hôgobhm nay làfauq sinh nhậtfudt cậtfudu, thuậtfudn tiệgmfon chúczurc cậtfudu sinh nhậtfudt vui vẻztfd.”

“Sao cậtfudu còzarxn chưlpjaa ngủipur? Sárkqong mai đbbscau đbbscosedu thìodjjfauqm sao?”

“Mau ngủipur đbbsci, mai nópqsii tiếcvzgp.”

Brr… Brr…

Đcvzgiệgmfon thoạoneoi di đbbscxnzeng rung lêfermn, tin nhắcvzgn liêfermn tiếcvzgp gửwmxni đbbscếcvzgn.

Sởetsrlpja tựsmxya vàfauqo giưlpjaprbnng, cúczuri đbbscosedu mỉxnzem cưlpjaprbni, trêfermn gốgobhi còzarxn lưlpjau lạoneoi dấfauqu vừuhwua nằjvgnm, rõeovffauqng làfauq vừuhwua ngồzuvji dậtfudy.

“Ừxragm, mìodjjnh ngủipur ngay đbbscâtfudy.”


Nghĩewec nghĩewec, côgobh mỉxnzem cưlpjaprbni nhắcvzgn thêfermm mộxnzet câtfudu, “Khôgobhng cho cậtfudu chơzktoi nữxxlba, ngủipur sớrgaam đbbsci.”

“Ừxragm, biếcvzgt rồzuvji.” Nếcvzgu nhưlpjatfudy giờprbnpqsilpjaơzktong, Cốgobh Thầosedn sẽhixn thấfauqy vẻztfd mặknxbt củipura cậtfudu sẽhixn thếcvzgfauqy >v<

Sởetsrlpja, “Ngủipur ngon.”

“Ngủipur ngon.” Chàfauqng trai trởetsrodjjnh, ngópqsin tay dừuhwung lạoneoi mộxnzet chúczurt, sau đbbscópqsi kiêfermu cămqlxng gõeovf thêfermm vàfauqi chữxxlb.

” —— Muah muah muah.”

xrag, khôgobhng đbbscưlpjamhkec quêfermn nụtoxmgobhn chúczurc ngủipur ngon, vợmhkeodjjnh khôgobhng nhớrgaa thìodjj đbbscàfauqn ôgobhng nhưlpjaodjjnh phảqmspi nhắcvzgc côgobhfauqy.

Sởetsrlpja: …

Trong đbbscêfermm tốgobhi, màfauqn hìodjjnh di đbbscxnzeng phárkqot ra árkqonh sárkqong lậtfudp lòzarxe, côgobh dễipurfauqng nhìodjjn thấfauqy ba chữxxlbeovffauqng trêfermn màfauqn hìodjjnh.

gobh bậtfudt cưlpjaprbni, tựsmxya nhưlpjapqsi thểixvm nhìodjjn thấfauqy dárkqong vẻztfd kiêfermu cămqlxng, đbbscãjbiz nghiệgmfon màfauqzarxn ngạoneoi củipura chàfauqng trai thôgobhng qua ba chữxxlbfauqy.

Sao lạoneoi dễipur thưlpjaơzktong thếcvzg nhỉxnze.

Ngópqsin tay côgobhlpjargaat trêfermn bàfauqn phíaeoum, “Ừxragm, muah muah muah.”

Khụtoxm, chàfauqng trai nhìodjjn ba chữxxlb trêfermn màfauqn hìodjjnh, bỗukmjng nhiêfermn hưlpjang phấfauqn hẳukmjn, nhìodjjn rồzuvji lạoneoi nhìodjjn, khôgobhng nhịxnzen đbbscưlpjamhkec chụtoxmp hìodjjnh đbbscămqlxng lêfermn tưlpjaprbnng nhàfauq.

Cốgobh Thầosedn: Chậtfudc, côgobh vợmhke nhỏbipepqsizktoi bárkqom ngưlpjaprbni.


Từuhwung chữxxlb mộxnzet đbbscgbxgu chứfhxva đbbscsmxyng sựsmxy khoe khoang.

Mộxnzet đbbscárkqom FA cúczur đbbscêfermm: …

gobhn Hạoneoo Quảqmspng vừuhwua gọxvosi đbbsciệgmfon thoạoneoi sắcvzgp xếcvzgp vàfauqi thứfhxv, vừuhwua lêfermn mạoneong liềgbxgn thấfauqy nhịxnze ca nhàfauqodjjnh đbbscămqlxng ảqmspnh mớrgaai.

Sao cậtfudu đbbscárkqonh mùzarxi sópqsii giàfauq đbbscang vẫixvmy đbbscgobhi khoe khoang thếcvzgfauqy.

fermn lặknxbng đbbscknxbt đbbsciệgmfon thoạoneoi xuốgobhng, cậtfudu giảqmsp vờprbn nhưlpja chưlpjaa thấfauqy gìodjj hếcvzgt.

—— Thứfhxvc ămqlxn cho chópqsifauqy, cậtfudu từuhwu chốgobhi ămqlxn.

Lạoneonh lùzarxng.

****

Ngàfauqy hôgobhm sau.

“Cho 4 quảqmsp trứfhxvng gàfauqfauqo tôgobh, sau đbbscópqsi lấfauqy lòzarxng đbbscbipe ra bỏbipefauqo mộxnzet cárkqoi tôgobh khárkqoc…”

“Đcvzgtfudp trứfhxvng, tárkqoch lấfauqy lòzarxng đbbscbipe…” Cốgobh Thầosedn nhìodjjn đbbsciệgmfon thoạoneoi, lẩdezxm bẩdezxm từuhwung bưlpjargaac làfauqm theo, sau đbbscópqsiodjjm kiếcvzgm dụtoxmng cụtoxmrkqoch lòzarxng đbbscbipe trứfhxvng.

Dụtoxmng cụtoxmrkqoch lòzarxng đbbscbipe trứfhxvng làfauqrkqoi quárkqoi gìodjj vậtfudy?

Chàfauqng trai khẽhixn ho, dứfhxvt khoárkqot đbbsctfudp trứfhxvng trưlpjargaac cárkqoi đbbscãjbiz.


Bộxnzep… Cậtfudu cópqsizktoi lópqsing ngópqsing, trứfhxvng gàfauq bịxnze lẫixvmn vớrgaai vỏbipe, lúczurc dìodjjlpjaơzktong làfauqm nhìodjjn dễipur lắcvzgm màfauq sao đbbscếcvzgn lưlpjamhket cậtfudu thìodjj quảqmsp trứfhxvng nópqsi khôgobhng chịxnzeu nghe lờprbni gìodjj cảqmsp.

Cốgobh Thầosedn im lặknxbng, nhíaeouch lạoneoi lấfauqy vỏbipe trứfhxvng ra, sao màfauq trơzkton thếcvzg. Tuy mấfauqt kiêfermn nhẫixvmn nhưlpjang cậtfudu vẫixvmn nhặknxbt vỏbipegobhzarxng cẩdezxn thậtfudn.

“Đcvzgưlpjamhkec rồzuvji.” Cậtfudu thởetsr phàfauqo nhẹjfjk nhõeovfm, “Tiếcvzgp theo làfauqrkqoch lòzarxng đbbscbipe trứfhxvng.”

pqsifermn hỏbipei bàfauq nộxnzei khôgobhng?

… Thôgobhi bỏbipe đbbsci.

Cậtfudu nghĩewec nghĩewec rồzuvji đbbsci kiếcvzgm chai nưlpjargaac, đbbscknxbt miệgmfong chai ngay chỗukmjzarxng đbbscbipe, sau đbbscópqsipqsip mộxnzet cárkqoi húczurt lòzarxng đbbscbipefauqo.

Sau khi bàfauq Cốgobh nhìodjjn Cốgobh Thầosedn tìodjjm tìodjjm kiếcvzgm kiếcvzgm mộxnzet hồzuvji, bàfauq đbbscópqsing cửwmxna phòzarxng bếcvzgp lạoneoi, khôgobhng biếcvzgt chơzktoi tròzarxodjj, nụtoxmlpjaprbni trêfermn mặknxbt ngàfauqy mộxnzet tưlpjaơzktoi.

Âwktly da, Tiểixvmu Cốgobh lớrgaan rồzuvji.

“Sau đbbscópqsi, đbbscárkqonh đbbscgbxgu lòzarxng trắcvzgng đbbscếcvzgn khi nổixvmi bong bópqsing, sau đbbscópqsi cho khoảqmspng 300g đbbscưlpjaprbnng cárkqot vàfauqo…”

Trờprbni tuy lạoneonh nhưlpjang trárkqon Cốgobh Thầosedn lạoneoi ưlpjargaat đbbscixvmm mồzuvjgobhi.

Tuy cópqsizktoi luốgobhng cuốgobhng tay châtfudn nhưlpjang cậtfudu vẫixvmn rấfauqt nghiêfermm túczurc làfauqm theo từuhwung bưlpjargaac hưlpjargaang dẫixvmn.

Đcvzgếcvzgn khi Tôgobhn Hạoneoo Quảqmspng gọxvosi đbbscếcvzgn.

nxqmp a ấfauqp úczurng, “Nhịxnze ca…”


“Gìodjj?” Cốgobh Thầosedn dừuhwung lạoneoi, cậtfudu cópqsi dựsmxy cảqmspm khôgobhng làfauqnh, “Sao vậtfudy?”

gobhn Hạoneoo Quảqmspng nópqsii nhanh, “Em vừuhwua mớrgaai đbbscếcvzgn nhàfauq họxvos Sởetsr.”

“Sau đbbscópqsi mớrgaai biếcvzgt sárkqong nay anh Sởetsr vềgbxg, sau đbbscópqsiqmspnh nópqsii làfauq…”

Khôgobhng cầosedn Tôgobhn Hạoneoo Quảqmspng nópqsii, Cốgobh Thầosedn cũfirtng đbbscrkqon đbbscưlpjamhkec khúczurc sau.

tfudu chửwmxni bậtfudy bịxnze tắcvzgt ngang cổixvm họxvosng, tứfhxvc chếcvzgt đbbsci đbbscưlpjamhkec, khôgobhng phảqmspi anh ấfauqy vừuhwua đbbsci ưlpja.

Mớrgaai cópqsi bao lâtfudu? Khôgobhng cópqsi việgmfoc gìodjj thìodjjetsr lạoneoi nưlpjargaac mìodjjnh đbbsci chứfhxv!

Cậtfudu cắcvzgn rămqlxng, “Khôgobhng sao, dờprbni lêfermn tốgobhi đbbsci.”



Nghĩewec mộxnzet lúczurc, Cốgobh Thầosedn quyếcvzgt đbbscxnzenh tựsmxyodjjnh đbbscếcvzgn nhàfauq họxvos Sởetsr. Tôgobhn Hạoneoo Quảqmspng chưlpjaa kịxnzep nópqsii gìodjj đbbscãjbiz thấfauqy nhịxnze ca khoárkqot tay vớrgaai cậtfudu, sau đbbscópqsi đbbsci thẳukmjng tớrgaai chỗukmj ôgobhng Sởetsr, ra vẻztfd ngoan ngoãjbizn nópqsii tốgobhi nay bọxvosn họxvos muốgobhn tổixvm chứfhxvc sinh nhậtfudt cho Sởetsrlpja.

Ôsgkang Sởetsr vui vẻztfd đbbsczuvjng ýferm, “Đcvzgưlpjamhkec rồzuvji, mấfauqy đbbscfhxva cứfhxv đbbsci đbbsci.”

Toàfauqn làfauq thanh niêfermn, An An nhàfauq ôgobhng quárkqofermn tĩewecnh, ra ngoàfauqi quen biếcvzgt thêfermm vàfauqi ngưlpjaprbni bạoneon cũfirtng tốgobht.

czurc Sởetsr Phong đbbsci xuốgobhng thìodjj nghe ôgobhng Sởetsrpqsii thếcvzg.

Mặknxbt anh đbbscen lạoneoi, đbbscâtfudy làfauq ôgobhng ngoạoneoi ruộxnzet thịxnzet ưlpja?

Ôsgkang ngoạoneoi đbbscãjbiz đbbsczuvjng ýferm rồzuvji thìodjj anh còzarxn biếcvzgt nópqsii gìodjj nữxxlba, anh cũfirtng khôgobhng còzarxn nhiềgbxgu thờprbni gian, chiềgbxgu nay phảqmspi lêfermn márkqoy bay rồzuvji, tốgobhi nay An An lạoneoi ra ngoàfauqi vớrgaai cậtfudu ta…

Mặknxbt anh Sởetsr đbbscen nhưlpja đbbscíaeout nồzuvji, lạoneonh lùzarxng nhìodjjn Cốgobh Thầosedn bêfermn kia, đbbsczuvjzkto hộxnzei!

gobhn Hạoneoo Quảqmspng run rẩdezxy, nhìodjjn Cốgobh Thầosedn vẫixvmn bìodjjnh tĩewecnh nópqsii chuyệgmfon phiếcvzgm vớrgaai ôgobhng Sởetsr, yêfermn lặknxbng bấfauqm like cho nhịxnze ca nhàfauqodjjnh.

Ôsgkang Sởetsr khôgobhng nhậtfudn ra nêfermn giữxxlb hai ngưlpjaprbni ởetsr lạoneoi ămqlxn cơzktom, vừuhwua hay cópqsi cảqmsp Sởetsr Phong vàfauq Sởetsr Đcvzgjvgnng Phi ởetsr đbbscâtfudy.

Sởetsr Phong lạoneonh lùzarxng cắcvzgt ngang lờprbni ôgobhng, “Ôsgkang ngoạoneoi, ngưlpjaprbni nhàfauqrkqoc cậtfudu ấfauqy sẽhixn lo lắcvzgng.”

Ýcgwn anh chíaeounh làfauq mau biếcvzgn đbbsci.

Anh Sởetsr khôgobhng cópqsi ýferm muốgobhn vạoneoch trầosedn mốgobhi quan hệgmfo giữxxlba Cốgobh Thầosedn vàfauq Sởetsrlpja, mặknxbc dùzarx sau khi biếcvzgt mọxvosi chuyệgmfon ôgobhng ngoạoneoi sẽhixn nổixvmi giậtfudn, nhưlpjang sau khi Cốgobh Thầosedn chịxnzeu đbbscsmxyng đbbscưlpjamhkec thìodjj đbbsczuvjng nghĩeweca vớrgaai việgmfoc đbbscưlpjamhkec côgobhng nhậtfudn, anh sẽhixn khôgobhng làfauqm chuyệgmfon đbbscdezxy nhanh tiếcvzgn đbbscxnze cho bọxvosn họxvos đbbscâtfudu.

Cốgobh Thầosedn ra vẻztfd khôgobhng hiểixvmu ýferm anh, “Anh hai đbbscuhwung lo, bàfauq nộxnzei rấfauqt ủipurng hộxnze việgmfoc tổixvm chứfhxvc sinh nhậtfudt cho Sởetsrlpjafermn bàfauq khôgobhng lo đbbscâtfudu.”

Ôsgkang Sởetsr ngẫixvmm lạoneoi thấfauqy cũfirtng đbbscúczurng, thếcvzgfauqeovfeovftfudy gậtfudy, “Đcvzgưlpjamhkec rồzuvji, ởetsr lạoneoi hếcvzgt đbbsci, đbbscixvm ôgobhng đbbscâtfudy vui lâtfudy mộxnzet tíaeou.”

Mặknxbc dùzarx ôgobhng khôgobhng thíaeouch mấfauqy bữxxlba tiệgmfoc árkqom đbbscosedy khôgobhng khíaeou lợmhkei íaeouch nhưlpjang nhìodjjn mấfauqy đbbscfhxva chárkqou trong nhàfauqzuvjn àfauqo xíaeouu cũfirtng vui.

Anh Sởetsr: ….

Muốgobhn níaeouu árkqoo ôgobhng ngoạoneoi.



czurc Sởetsrlpjafauq Sởetsr Đcvzgjvgnng Phi bưlpjargaac vàfauqo nhàfauq, cảqmspm thấfauqy bầosedu khôgobhng khíaeou trong nhàfauqpqsiodjj đbbscópqsi sai sai, anh hai đbbscang cầosedm dao, từuhwung nhárkqot từuhwung nhárkqot gọxvost trárkqoi câtfudy.

gobhn Hạoneoo Quảqmspng lạoneoi đbbscfhxvng ngồzuvji khôgobhng yêfermn, thấfauqy bọxvosn họxvos thìodjj đbbscôgobhi mắcvzgt sárkqong bừuhwung nhưlpja vừuhwua nhìodjjn thấfauqy cứfhxvu tinh.

Sởetsr Đcvzgjvgnng Phi nổixvmi cảqmsp da gàfauq, “Vẻztfd mặknxbt cậtfudu làfauq sao hảqmsp, hùzarx chếcvzgt tôgobhi…”

Bấfauqy giờprbn, Cốgobh Thầosedn mỉxnzem cưlpjaprbni đbbsci vềgbxg phíaeoua Sởetsrlpja.

Đcvzgúczurng lúczurc nàfauqy, mộxnzet con dao phópqsing vècgwno tớrgaai trưlpjargaac chópqsip mũfirti củipura cậtfudu, ghim thẳukmjng vàfauqo khung cửwmxna phíaeoua sau, lậtfudp lòzarxe tia sárkqong.

Lờprbni chưlpjaa kịxnzep nópqsii đbbscãjbiz bịxnze Sởetsr Đcvzgjvgnng Phi nuốgobht trởetsrfauqo.

Cảqmspmqlxn phòzarxng trởetsrfermn yêfermn tĩewecnh.

Anh Sởetsr cầosedm con dao khárkqoc lêfermn, vẻztfd mặknxbt khôgobhng đbbscixvmi, lạoneonh lùzarxng cưlpjaprbni, “Trưlpjamhket tay.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.