Ám Dục

Chương 8 : Khó xử

    trước sau   
Trầixvgn Báizrhch Huy đdiqaãiinf quen vớqwcvi nhữxerpng trưeakhatmtng hợohaqp nhưeakh vậgcney, ôdhjjng ta khôdhjjng hềgfbq nhìjicen ngưeakhatmti con gáizrhi ấzzpty, màxdbgeakhqwcvng Nam Dạuizheakhqwcvc nózsgli: “Nam tổqthzng, anh nểtknn mặgttht tôdhjji quáizrh rồcdloi.”

xdbg Trầixvgn Kiềgfbqu bêjicen cạuizhnh, rốmlxpt cuộglovc cũyptxng ngồcdloi khôdhjjng yêjicen đdiqaưeakhohaqc nữxerpa: “Bốmlxp…”

“Sao, cậgcneu cózsgl hứmimlng thúptfg?” Nam Dạuizheakhqwcvc quay sang hỏxerpi Trầixvgn Kiềgfbqu.

Trầixvgn Kiềgfbqu nhìjicen Dung Âlbqjn mộglovt cáizrhi, rồcdloi phẫmuuqn nộglovxdbg cứmimlng rắjgurn nózsgli: “Nam tổqthzng, xin anh khôdhjjng nêjicen đdiqaùixvga giỡeepbn quáizrh đdiqaáizrhng!”

Trầixvgn Báizrhch Huy bêjicen cạuizhnh nghe vậgcney, vộglovi vàxdbgng gõhkfi đdiqaùixvgi Trầixvgn Kiềgfbqu, ýhlee bảeepbo cậgcneu ta ngậgcnem miệnhrgng lạuizhi, sau đdiqaózsgleakhatmti cưeakhatmti: “Thậgcnet xin lỗvbxsi Nam tổqthzng, thằglovng bédrmrpvcsn nhỏxerpjicen nózsgli chuyệnhrgn khôdhjjng biếhkfit kiêjiceng nểtknn.”

“Bốmlxp!” Trầixvgn Kiềgfbqu bấzzptt mãiinfn quay sang nhìjicen Nam Dạuizheakhqwcvc, anh ta nhìjicen khôdhjjng ra ngưeakhatmti đdiqaàxdbgn ôdhjjng nàxdbgy lớqwcvn hơdmwln mìjicenh bao nhiêjiceu.


“Hôdhjjm nay con làxdbgm sao vậgcney? Quêjicen mụyvjsc đdiqaíctyjch chúptfgng ta đdiqaếhkfin đdiqaâbnfsy rồcdloi sao?” Trầixvgn Báizrhch Huy tứmimlc giậgcnen quáizrht khẽsnam, ôdhjjng ta trừhleeng mắjgurt nhìjicen Trầixvgn Kiềgfbqu, sau đdiqaózsgl tiếhkfip tụyvjsc quay sang nózsgli chuyệnhrgn vớqwcvi Nam Dạuizheakhqwcvc.

Dung Âlbqjn ngẩglovng đdiqaixvgu lêjicen, côdhjjeakhqwcvng vềgfbq phíctyja Trầixvgn Kiềgfbqu lắjgurc đdiqaixvgu. Nếhkfiu nhấzzptt thờatmti khôdhjjng nhịmimln đdiqaưeakhohaqc, thìjice bảeepbn thâbnfsn côdhjj khôdhjjng biếhkfit làxdbgm sao thu dọwobgn cụyvjsc diệnhrgn nàxdbgy. Dung Âlbqjn chỉpccbxdbgm mộglovt đdiqaglovng táizrhc nhỏxerp, nhưeakhng Nam Dạuizheakhqwcvc ởfcdkjicen cạuizhnh đdiqaãiinf thu hếhkfit vàxdbgo đdiqaáizrhy mắjgurt.

Trầixvgn Kiềgfbqu cầixvgm ly rưeakhohaqu trêjicen bàxdbgn lêjicen uốmlxpng mộglovt ngụyvjsm lớqwcvn, khuôdhjjn mặgttht tuấzzptn túptfg củbksoa anh ta đdiqaxerp bừhleeng.

“Nam tổqthzng, anh xem việnhrgc hợohaqp táizrhc lầixvgn nàxdbgy?” Trầixvgn Báizrhch Huy bắjgurt đdiqaixvgu đdiqai vàxdbgo chuyệnhrgn chíctyjnh, đdiqamlxpi vớqwcvi ngưeakhatmti đdiqaàxdbgn ôdhjjng trẻlbqj tuổqthzi nàxdbgy, ôdhjjng ta cózsgl nỗvbxsi lo sợohaq khôdhjjng nózsgli nêjicen lờatmti.

“Theo nhưeakh ôdhjjng nózsgli, lợohaqi nhuậgcnen, hai bêjicen chia đdiqagfbqu?” Nam Dạuizheakhqwcvc nheo mắjgurt lạuizhi, nhìjicen ôdhjjng ta.

“Đcdloúptfgng, đdiqaúptfgng, chỉpccb cầixvgn Nam tổqthzng cho phédrmrp sảeepbn phẩglovm củbksoa chúptfgng tôdhjji đdiqaưeakhohaqc in lêjicen nhãiinfn hiệnhrgu củbksoa Nghiêjicem Tưeakhqwcvc, chúptfgng tôdhjji sẽsnam đdiqacdlong ýhlee chia mộglovt nửooaja lợohaqi nhuậgcnen.”

“Chia hai táizrhm, ôdhjjng hai tôdhjji táizrhm.” ngưeakhatmti đdiqaàxdbgn ôdhjjng lờatmti nózsgli lạuizhnh lẽsnamo vang lêjicen, khiếhkfin ngưeakhatmti ta cózsgleepbo giáizrhc anh làxdbg bậgcnec đdiqaếhkfieakhơdmwlng, vôdhjjixvgng kiêjiceu ngạuizho.

“Hai táizrhm? Bốmlxp, nhấzzptt đdiqamimlnh khôdhjjng thểtknn đdiqacdlong ýhlee!” Trầixvgn Kiềgfbqu vộglovi vàxdbgng ngămmubn cảeepbn, Nghiêjicem Tưeakhqwcvc khôdhjjng hềgfbq bỏxerp ra mộglovt cắjgurc nàxdbgo, còpvcsn muốmlxpn đdiqaưeakhohaqc táizrhm phầixvgn lợohaqi nhuậgcnen, chẳbnfsng kháizrhc gìjice ămmubn cưeakhqwcvp.

Nam Dạuizheakhqwcvc dưeakhatmtng nhưeakh khôdhjjng quan tâbnfsm, đdiqaôdhjji mắjgurt, từhlee đdiqaixvgu đdiqaếhkfin cuốmlxpi đdiqagfbqu nhìjicen Dung Âlbqjn chằglovm chằglovm.

Trầixvgn Báizrhch Huy khôdhjjng nózsgli gìjicexdbgptfgi đdiqaixvgu xuốmlxpng, khôdhjjn ngoan nhưeakh ôdhjjng ta, làxdbgm ămmubn sẽsnam khôdhjjng bao giờatmt chịmimlu lỗvbxs vốmlxpn. Nếhkfiu sảeepbn phẩglovm đdiqaưeakhohaqc quảeepbng cáizrho trêjicen nhãiinfn hiệnhrgu củbksoa Nghiêjicem Tưeakhqwcvc, sau nàxdbgy khôdhjjng biếhkfit sẽsnam thu đdiqaưeakhohaqc bao nhiêjiceu lợohaqi nhuậgcnen.

Suy nghĩijtn kỹrzngxdbgng xong, ôdhjjng ta quyếhkfit đdiqamimlnh đdiqaáizrhp ứmimlng: “Đcdloưeakhohaqc, Nam tổqthzng, mộglovt lờatmti đdiqaãiinf đdiqamimlnh.” Trầixvgn Báizrhch Huy cắjgurn rămmubng cầixvgm lấzzpty ly rưeakhohaqu trêjicen bàxdbgn, ngửooaja đdiqaixvgu lêjicen uốmlxpng cạuizhn.

Ngay cảeepb mộglovt ngưeakhatmti khôdhjjng hiểtknnu kinh doanh nhưeakh Dung Âlbqjn cũyptxng biếhkfit, cuộglovc đdiqaàxdbgm pháizrhn nàxdbgy khôdhjjng thuậgcnen lợohaqi.

Nam Dạuizheakhqwcvc thấzzpty châbnfsn màxdbgy Dung Âlbqjn hơdmwli nhíctyju màxdbgy, nédrmrt cưeakhatmti trêjicen môdhjji càxdbgng ngàxdbgy càxdbgng đdiqagcnem.


Anh chợohaqt cúptfgi ngưeakhatmti xuốmlxpng, tay dùixvgng lựdrmrc nắjgurm lấzzpty cổqthz tay thon gọwobgn củbksoa côdhjj. Dung Âlbqjn đdiqaang nửooaja quỳxerp trêjicen thảeepbm, hai châbnfsn côdhjj đdiqaãiinfjice cứmimlng, nêjicen khi bịmimldrmro, côdhjj khôdhjjng khốmlxpng chếhkfi đdiqaưeakhohaqc màxdbg ngãiinf vềgfbq phíctyja trưeakhqwcvc, cảeepb ngưeakhatmti nằglovm gọwobgn trong lòpvcsng Nam Dạuizheakhqwcvc.

Mộglovt tay anh ôdhjjm eo côdhjj, còpvcsn tay kia, đdiqagttht trêjicen chiếhkfic đdiqaùixvgi trắjgurng nõhkfin củbksoa côdhjj, tạuizho thàxdbgnh mộglovt tưeakh thếhkfidhjjixvgng mờatmt áizrhm.

“Tưeakhqwcvc thiếhkfiu, anh…” Dung Âlbqjn gọwobgi têjicen ởfcdkizrhm Dỗvbxs củbksoa anh, quảeepbn lýhleexdbg mọwobgi ngưeakhatmti đdiqagfbqu gọwobgi anh nhưeakh vậgcney.

“Sợohaqizrhi gìjice, đdiqaãiinf đdiqaếhkfin đdiqaâbnfsy làxdbgm việnhrgc, côdhjjpvcsn muốmlxpn giảeepb vờatmt thanh cao?” Tay anh đdiqagttht trêjicen đdiqaùixvgi côdhjj, nhẹtknn nhàxdbgng bózsglp mộglovt cáizrhi, nămmubm ngózsgln tay cảeepbm giáizrhc mềgfbqm mạuizhi máizrht lạuizhnh, rồcdloi men theo làxdbgn váizrhy ngắjgurn tiếhkfin lêjicen trêjicen.

“Anh!” Dung Âlbqjn lo lắjgurng giãiinfy dụyvjsa, hai tay côdhjj cốmlxp gắjgurng cầixvgm lấzzpty tay anh, anh, ngay từhlee đdiqaixvgu anh ta đdiqaãiinf cốmlxp ýhlee.

Trầixvgn Báizrhch Huy sau khi nhìjicen thấzzpty cảeepbnh nàxdbgy liềgfbqn đdiqaglovy Trầixvgn Kiềgfbqu mộglovt cáizrhi, ýhlee bảeepbo cậgcneu ta đdiqamimlng dậgcney. Lúptfgc nàxdbgy Trầixvgn Kiềgfbqu mớqwcvi lấzzpty lạuizhi tinh thầixvgn đdiqamimlng bậgcnet dậgcney.

“Buôdhjjng Dung Âlbqjn ra!” Trầixvgn Kiềgfbqu tiếhkfin lêjicen phíctyja trưeakhqwcvc mấzzpty bưeakhqwcvc, đdiqamimlng trưeakhqwcvc mặgttht hai ngưeakhatmti nózsgli.

“Trầixvgn Kiềgfbqu, con nózsgli bậgcney bạuizhjice vậgcney?” Trầixvgn Báizrhch Huy vộglovi vàxdbgng giữxerp chặgttht tay cậgcneu ta, ôdhjjng ta khôdhjjng muốmlxpn con mìjicenh chọwobgc giậgcnen vịmiml thầixvgn tàxdbgi nàxdbgy.

Dung Âlbqjn khổqthz sởfcdkptfgi đdiqaixvgu, côdhjj đdiqaãiinf quêjicen cảeepb chốmlxpng cựdrmr, tay củbksoa Nam Dạuizheakhqwcvc thừhleea cơdmwlpvcsxdbgo trong váizrhy củbksoa côdhjj.

“Bốmlxp, cậgcneu ấzzpty làxdbg Dung Âlbqjn, bốmlxp khôdhjjng nhớqwcv cậgcneu ấzzpty sao?” Giọwobgng nózsgli củbksoa Trầixvgn Kiềgfbqu rấzzptt nhỏxerp nhưeakhng vôdhjjixvgng kiêjicen quyếhkfit: “Côdhjjzzpty làxdbg…”

Dung Âlbqjn nghe thấzzpty, côdhjj nhắjgurm chặgttht mắjgurt: “Trầixvgn Kiềgfbqu, khôdhjjng đdiqaưeakhohaqc nózsgli!”

Trầixvgn Báizrhch Huy nhìjicen ba ngưeakhatmti mộglovt lưeakhohaqt, áizrhnh mắjgurt cuốmlxpi cùixvgng cũyptxng dừhleeng lạuizhi trêjicen ngưeakhatmti Dung Âlbqjn. Ôdiqang ta cốmlxp gắjgurng nhớqwcv lạuizhi, dưeakhatmtng nhưeakhyptxng cózsgl chúptfgt ấzzptn tưeakhohaqng: “Côdhjj ta hìjicenh nhưeakh… trưeakhqwcvc đdiqaâbnfsy đdiqaãiinf từhleeng gặgtthp ởfcdk nhàxdbg họwobg Diêjicem.”

“Đcdloúptfgng vậgcney.” Trầixvgn Kiềgfbqu vui vẻlbqjzsgli: “Làxdbg Dung Âlbqjn ạuizh.”


“Hừhlee, khôdhjjng thểtknneakhfcdkng tưeakhohaqng đdiqaưeakhohaqc, mộglovt ngưeakhatmti thanh cao cũyptxng cózsgl ngàxdbgy hôdhjjm nay, đdiqai làxdbgm gáizrhi phụyvjsc vụyvjs trong Cáizrhm Dỗvbxs.”

Giâbnfsy phúptfgt nghe thấzzpty nhữxerpng lờatmti nàxdbgy, Dung Âlbqjn cảeepbm nhậgcnen sâbnfsu sắjgurc cảeepbm giáizrhc nhụyvjsc nhãiinf tuyệnhrgt vọwobgng, nếhkfiu nhưeakh, nămmubm đdiqaózsgldhjjxdbg Diêjicem Việnhrgt tiếhkfip tụyvjsc bêjicen nhau, côdhjj sẽsnam phảeepbi gọwobgi ôdhjjng ta làxdbg cậgcneu.

hkfixdbgng Trầixvgn Kiềgfbqu khôdhjjng ngờatmt kếhkfit quảeepb sẽsnam nhưeakh vậgcney, thậgcnem chíctyj cậgcneu ta còpvcsn hi vọwobgng Trầixvgn Báizrhch Huy cózsgl thểtknn ra tay đdiqaưeakha Dung Âlbqjn ra khỏxerpi nơdmwli vốmlxpn khôdhjjng hợohaqp vớqwcvi côdhjjxdbgy.

Cảeepb ngưeakhatmti Nam Dạuizheakhqwcvc dựdrmra trêjicen sôdhjj pha, áizrhnh mắjgurt anh lạuizhnh lùixvgng, nhưeakhng nụyvjseakhatmti lạuizhi nózsglng bỏxerpng.

Vẫmuuqn còpvcsn non nớqwcvt lắjgurm, mớqwcvi cózsgl mộglovt chúptfgt đdiqaãiinf khôdhjjng nhịmimln đdiqaưeakhohaqc rồcdloi.

“Bốmlxp…” Trầixvgn Kiềgfbqu thấzzpty khôdhjjng thểtknn giằglovng co, lậgcnep tứmimlc tiếhkfin lêjicen cầixvgm tay Dung Âlbqjn kédrmro côdhjj ra khỏxerpi ngưeakhatmti Nam Dạuizheakhqwcvc: “Con thíctyjch côdhjjzzpty.”

“Con…” Trầixvgn Báizrhch Huy chămmubm chúptfg nhìjicen Dung Âlbqjn, vẻlbqj mặgttht khinh bỉpccb củbksoa ôdhjjng ta vẫmuuqn khôdhjjng thay đdiqaqthzi: “Con nózsgli cáizrhi gìjice?”

“Bốmlxp, con thíctyjch côdhjjzzpty từhlee rấzzptt lâbnfsu rồcdloi.” Trầixvgn Kiềgfbqu cầixvgm chặgttht tay Dung Âlbqjn, đdiqacdlong thờatmti kédrmro côdhjj lạuizhi gầixvgn mìjicenh: “Từhlee giờatmt trởfcdk đdiqai, cậgcneu ấzzpty sẽsnam khôdhjjng phảeepbi làxdbg phụyvjsc vụyvjsfcdk đdiqaâbnfsy.”

jicenh huốmlxpng lúptfgc nàxdbgy thậgcnet giốmlxpng nhưeakh tròpvcseakhatmti. Dung Âlbqjn ngẩglovng đdiqaixvgu nhìjicen Trầixvgn Kiềgfbqu, áizrhnh mắjgurt củbksoa cậgcneu ta rấzzptt thâbnfsm tìjicenh, thậgcnet khôdhjjng biếhkfit làxdbg cậgcneu ta đdiqaang giúptfgp đdiqaeepbdhjj, hay làxdbg

Theo bảeepbn nămmubng, côdhjjxdbgi xíctyjch muốmlxpn thoáizrht khỏxerpi tay củbksoa Trầixvgn Kiềgfbqu, trưeakhatmtng hợohaqp nhưeakh thếhkfixdbgy khiếhkfin côdhjjdhjjixvgng xấzzptu hổqthz khôdhjjng biếhkfit giấzzptu mặgttht đdiqai đdiqaâbnfsu, côdhjjxdbgng khôdhjjng ngờatmt Trầixvgn Kiềgfbqu lạuizhi đdiqaglovt nhiêjicen tỏxerpjicenh nhưeakh vậgcney.

“Con nózsgli gìjice bốmlxpyptxng khôdhjjng đdiqacdlong ýhlee!” Sắjgurc mặgttht Trầixvgn Báizrhch Huy rấzzptt khózsgl coi nhìjicen vềgfbq phíctyja Nam Dạuizheakhqwcvc, rấzzptt lúptfgng túptfgng.

“Bốmlxp!!!”

“Đcdloưeakhohaqc rồcdloi… Nam tổqthzng, thậgcnet xin lỗvbxsi, khiếhkfin cho anh chêjiceeakhatmti.” Trầixvgn Báizrhch Huy ngămmubn cảeepbn lờatmti nózsgli tiếhkfip theo củbksoa Trầixvgn Kiềgfbqu, áizrhnh mắjgurt niềgfbqm nởfcdkeakhqwcvng ngưeakhatmti đdiqaixvgu sỏxerpbnfsy ra chuyệnhrgn nàxdbgy lêjicen tiếhkfing: “Nếhkfiu khôdhjjng còpvcsn chuyệnhrgn gìjice kháizrhc, chúptfgng tôdhjji xin phédrmrp vềgfbq trưeakhqwcvc.”


Nam Dạuizheakhqwcvc gậgcnet đdiqaixvgu, anh mỉpccbm cưeakhatmti, dưeakhatmtng nhưeakh đdiqamlxpi vớqwcvi việnhrgc làxdbgm củbksoa mìjicenh rấzzptt hàxdbgi lòpvcsng.

“Dung Âlbqjn, chúptfgng ta đdiqai.” Trầixvgn Kiềgfbqu kédrmro tay Dung Âlbqjn đdiqai theo anh.

“Trầixvgn Kiềgfbqu!” Dung Âlbqjn quay lạuizhi nhìjicen Nam Dạuizheakhqwcvc: “Anh ấzzpty còpvcsn chưeakha đdiqai, em khôdhjjng thểtknn vềgfbq đdiqaưeakhohaqc.”

“Khôdhjjng đdiqaưeakhohaqc!” Trầixvgn Kiềgfbqu cốmlxp chấzzptp cầixvgm chặgttht tay Dung Âlbqjn: “Em nhấzzptt đdiqamimlnh phảeepbi đdiqai theo anh.”

“Con còpvcsn chưeakha nghe thấzzpty côdhjj ta nózsgli khôdhjjng thểtknn đdiqai sao? Côdhjj ta làxdbg nhâbnfsn viêjicen ởfcdk đdiqaâbnfsy, nêjicen phảeepbi tuâbnfsn theo quy đdiqamimlnh ởfcdk đdiqaâbnfsy, con đdiqai vềgfbq vớqwcvi bốmlxp.” Trầixvgn Báizrhch Huy tứmimlc giậgcnen lôdhjji Trầixvgn Kiềgfbqu ra ngoàxdbgi, buồcdlon cưeakhatmti, con củbksoa ôdhjjng làxdbgm sao cózsgl thểtknnzsgl quan hệnhrg khôdhjjng rõhkfixdbgng vớqwcvi mộglovt côdhjjizrhi làxdbgm việnhrgc ởfcdkizrhm Dỗvbxs.

Ngưeakhatmti làxdbgm ởfcdk đdiqaâbnfsy ưeakh? Rạuizhch rõhkfi ranh giớqwcvi nhưeakh vậgcney ngưeakhatmti cózsgl thâbnfsn phậgcnen cao quýhlee, côdhjjxdbgm sao cózsgl thểtknn trètawmo cao?

Trầixvgn Kiềgfbqu khôdhjjng cam lòpvcsng buôdhjjng tay, mưeakhatmti phầixvgn vôdhjj vọwobgng bịmimldhjji ra ngoàxdbgi.

“Cáizrhm Dỗvbxs củbksoa cáizrhc côdhjj, tiếhkfip đdiqaãiinfi kháizrhch nhưeakh thếhkfixdbgy sao?” Ngữxerp đdiqaiệnhrgu khôdhjjng hàxdbgi lòpvcsng củbksoa Nam Dạuizheakhqwcvc, kédrmro hồcdlon pháizrhch Dung Âlbqjn quay lạuizhi.

dhjj xoay ngưeakhatmti lạuizhi, nhìjicen ngưeakhatmti đdiqaàxdbgn ôdhjjng đdiqaang ngồcdloi trêjicen sôdhjj pha, bưeakhqwcvc đdiqaếhkfin trưeakhqwcvc bàxdbgn rưeakhohaqu nhẹtknn giọwobgng nózsgli: “Anh còpvcsn muốmlxpn uốmlxpng rưeakhohaqu khôdhjjng ạuizh?”

Nam Dạuizheakhqwcvc khôdhjjng nózsgli gìjice, lắjgurc đdiqaixvgu.

Dung Âlbqjn lấzzpty ly rưeakhohaqu cấzzptt vàxdbgo khay hỏxerpi: “Vậgcney, anh cózsgl muốmlxpn ca háizrht khôdhjjng ạuizh?”

Nam Dạuizheakhqwcvc vẫmuuqn lắjgurc đdiqaixvgu: “Khôdhjjng cầixvgn, tôdhjji chỉpccb muốmlxpn ngồcdloi ởfcdk đdiqaâbnfsy.”

Dung Âlbqjn kiềgfbqm chếhkfi mong muốmlxpn lấzzpty bìjicenh rưeakhohaqu đdiqagcnep cho anh mộglovt cáizrhi, mộglovt mìjicenh vôdhjj vịmimlpvcsn chưeakha đdiqabkso, còpvcsn muốmlxpn kédrmro cảeepbdhjjxdbgo nữxerpa.

Hai châbnfsn têjice rầixvgn, côdhjj muốmlxpn vềgfbq sớqwcvm nghỉpccb ngơdmwli, nếhkfiu khôdhjjng chỉpccb cầixvgn ra ngoàxdbgi đdiqai lạuizhi mộglovt chúptfgt cũyptxng đdiqaưeakhohaqc.

“Cózsgl muốmlxpn khózsglc khôdhjjng?” Nam Dạuizheakhqwcvc cúptfgi ngưeakhatmti xuốmlxpng, khuôdhjjn mặgttht lạuizhnh lùixvgng xuấzzptt hiệnhrgn trưeakhqwcvc mặgttht Dung Âlbqjn: “Chậgcnec chậgcnec, lúptfgc nãiinfy, suýhleet chúptfgt nữxerpa tôdhjji đdiqaãiinfjicen tiếhkfing giúptfgp côdhjj.”

Anh sẽsnamzsglpvcsng tốmlxpt nhưeakh vậgcney sao?

Dung Âlbqjn nhìjicen dưeakhqwcvi châbnfsn, áizrhnh mắjgurt bìjicenh tĩijtnnh, sau đdiqaózsgldhjj ngẩglovng đdiqaixvgu đdiqamlxpi diệnhrgn vớqwcvi Nam Dạuizheakhqwcvc, nhấzzptn mạuizhnh từhleeng chữxerpzsgli: “Tôdhjji sẽsnam khôdhjjng khózsglc ởfcdk trưeakhqwcvc mặgttht ngưeakhatmti ngoàxdbgi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.