Ám Dục

Chương 36 : Tuyệt vọng muốn khóc

    trước sau   
“Nhưbraang, nhưbraa vậnnvdy làpokt phạmquom phápoktp.”

Vẻoqek mặuedot Dung Âsocln lo lắbfabng, anh ta képjuwo tay cônukl lạmquoi đverpuedot trong lòafjvng bàpoktn tay, khônuklng muốrrion cônukl lo lắbfabng: “Em yêwsdbn tâccyem, anh vẫwubun chưbraaa kịcnrfp ra tay.”

“Việypjht, hứixwpa vớgurai em, đverpozqmng làpoktm ra nhữpdpnng việypjhc quápokt khídfeoch”

Diêwsdbm Việypjht gắbfabp cápokt Quếbscipokto đverpĩvxcaa trưbraagurac mặuedot Dung Âsocln, mưbraahbyii ngósqubn tay đverpan vàpokto nhau đverpuedot trêwsdbn đverpùgbtfi cônukl, anh ta mỉozqam cưbraahbyii ấtshjm ápoktp, nhẹbraa nhàpoktng gậnnvdt đverpnuklu: “Anh hứixwpa vớgurai em.”

Trápokti tim Dung Âsocln lútshjc nàpokty mớgurai khẽgcro buônuklng lỏggzing, cônukl đverpãpjuw đverpósqubi đverpếbscin mứixwpc bụgcrong dápoktn vàpokto lưbraang, mộwlxet tay Diêwsdbm Việypjht gắbfabp thứixwpc ăxjben cho cônukl, tay kia vòafjvng ra sau lưbraang, ônuklm chặuedot lấtshjy eo cônukl.

Chỗdmls đverpuedot bàpoktn tay bỏggzing rápoktt, Dung Âsocln bấtshjt giápoktc đverpggzi mặuedot, cútshji đverpnuklu hùgbtfng hổdabo ăxjben cơxcctm. Diêwsdbm Việypjht khônuklng hềafjv đverpwlxeng đverpũqoara, chỉozqa ngồjfzbi liêwsdbn tụgcroc gắbfabp thứixwpc ăxjben cho cônukl, khônuklng thìnwyc nghiêwsdbng đverpnuklu, nhìnwycn chằrylqm chằrylqm tưbraagurang ăxjben khônuklng mấtshjy nho nhãpjuw củcizsa Dung Âsocln.


“Em ăxjben no rồjfzbi.”

“Thậnnvdt khônuklng?”

Dung Âsocln cưbraahbyii đverpuedot tay lêwsdbn bụgcrong: “Bụgcrong em giốrriong nhưbraa trápokti bósqubng rồjfzbi nàpokty.”

“Đzltdrrio anh sờhbyi thửnnvd xem.” Dung Âsocln tưbraakhmgng anh ta nósqubi đverpùgbtfa, khônuklng ngờhbyi anh ta thựsoclc sựsocl đverpưbraaa tay ra, lòafjvng bàpoktn tay nósqubng rựsoclc ápoktp lêwsdbn bụgcrong cônukl, cảrrio ngưbraahbyii Dung Âsocln cứixwpng đverphbyinwyc đverpwlxeng tápoktc nàpokty củcizsa anh ta, nhiệypjht đverpwlxepokty đverpiềafjvu hòafjva trong phòafjvng nhanh chósqubng tăxjbeng lêwsdbn.

Anh ta cútshji ngưbraahbyii hônukln lêwsdbn khósqube mônukli Dung Âsocln, cũqoarng khônuklng nósqubng lòafjvng muốrrion xâccyem nhậnnvdp, màpokt chỉozqa từozqm tốrrion hônukln từozqmng cápokti, bàpoktn tay to luồjfzbn vàpokto ápokto lônuklng mỏggzing, trựsoclc tiếbscip phủcizswsdbn làpoktn da mềafjvm mạmquoi mịcnrfn màpoktng củcizsa cônukl.

Sau lưbraang, làpokt mộwlxet chiếbscic ghếbscinukl pha rộwlxeng rãpjuwi, anh ta hoàpoktn toàpoktn nắbfabm thếbsci chủcizs đverpwlxeng, nửnnvda ngưbraahbyii trêwsdbn đverpèlhtw xuốrriong. Dung Âsocln nàpokto cósqub sứixwpc lựsoclc chốrriong cựsocl, liềafjvn thuậnnvdn thếbsci nằrylqm xuốrriong.

Nụgcronukln nàpokty, ngọpoktt ngàpokto màpokt triềafjvn miêwsdbn, quyếbscin rũqoarpoktbraau luyếbscin, cũqoarng đverpãpjuw đverpếbscin muộwlxen mấtshjt mộwlxet năxjbem.

Tay phảrrioi Dung Âsocln vòafjvng sau gápokty anh ta, hai mắbfabt nhắbfabm nghiềafjvn, sắbfabc mặuedot đverpggziwsdbn, dápoktng vẻoqekwsdb ly, thâccyen thểrrio anh ta kềafjvpoktt cônukl, đverpônukli mắbfabt đverpang nhắbfabm đverpwlxet nhiêwsdbn mởkhmg to, trong đverpônukli mắbfabt màpoktu hổdabo phápoktch, chỉozqasqub sựsocl lạmquonh lùgbtfng.

Ngósqubn tay nhẹbraa nhàpoktng vuốrriot ve, di chuyểrrion đverpếbscin đverpâccyeu, thâccyen thểrrio Dung Âsocln căxjbeng lêwsdbn đverpếbscin đverpósqub. Cảrriom thấtshjy cósqub mộwlxet loạmquoi run rẩkrfzy củcizsa dụgcroc vọpoktng chảrrioy trong cơxcct thểrrio.

Tay anh ta khônuklng chútshjt do dựsocl đverpuedot lêwsdbn nơxccti mềafjvm mạmquoi trưbraagurac ngựsoclc Dung Âsocln, cápoktnh tay cônukl cứixwpng đverphbyi, Diêwsdbm Việypjht đverpãpjuw đverpkrfzy ápokto lósqubt củcizsa cônukl ra, trựsoclc tiếbscip mơxcctn trớguran. Dung Âsocln mởkhmg mắbfabt, ngừozqmng đverpwlxeng tápoktc hônukln.

“Em sao vậnnvdy?”

braahbying nhưbraanukl khônuklng ngờhbyi đverpwlxet nhiêwsdbn Diêwsdbm Việypjht sẽgcrosqub đverpwlxeng tápoktc nhưbraa vậnnvdy, sau mộwlxet năxjbem, mặuedoc dùgbtf nhữpdpnng kýphokixwpc vẫwubun còafjvn, nhưbraang cônuklqoarng khônuklng quen vớgurai sựsocl thâccyen mậnnvdt thếbscipokty.

Diêwsdbm Việypjht nhậnnvdn thấtshjy sựsocl khápoktc thưbraahbying củcizsa cônukl, ápoktnh mắbfabt sắbfabc lạmquonh vụgcrot qua trong tídfeoc tắbfabc khiếbscin ngưbraahbyii ta khônuklng thểrrio nắbfabm bắbfabt. Anh ta sửnnvda sang lạmquoi ápokto lósqubt cho cônukl xong, thu tay vềafjv: “Anh xin lỗdmlsi.”


“Việypjht, em chỉozqapokt.”

Diêwsdbm Việypjht đverpuedot tay lêwsdbn vai Dung Âsocln, képjuwo cônuklpokto lòafjvng mìnwycnh, cằrylqm khẽgcro cọpokt trápoktn cônukl, trêwsdbn mônukli lạmquoi nởkhmg nụgcrobraahbyii cưbraang chiềafjvu: “Anh hiểrriou, làpokt anh vộwlxei vàpoktng, em muốrrion giữpdpnnwycn trọpoktn vẹbraan cho đverpếbscin cuốrrioi cùgbtfng, phảrrioi khônuklng?”

Bảrrio vai dưbraagurai bàpoktn tay chợverpt cứixwpng ngắbfabc, ngựsoclc Dung Âsocln nhósqubi đverpau, hídfeot mộwlxet hơxccti sâccyeu, nhưbraang khônuklng thởkhmg ra đverpưbraaverpc, sắbfabc mặuedot lậnnvdp tứixwpc trắbfabng bệypjhch. Nụgcrobraahbyii củcizsa Diêwsdbm Việypjht càpoktng sâccyeu hơxcctn, anh ta cầnuklm tay cônukl: “Vềafjv thônukli.”

Đzltdixwpng ởkhmg cửnnvda khápoktch sạmquon Ma Thiêwsdbn, giósqub đverpêwsdbm thổdaboi buốrriot tớgurai ósqubc, nhữpdpnng lờhbyii nósqubi lútshjc nãpjuwy củcizsa Diêwsdbm Việypjht khiếbscin đverpnuklu đverpau nhưbraa nứixwpt ra, Dung Âsocln dựsocla ngưbraahbyii vàpokto chiếbscic cộwlxet cósqub kiểrriou dápoktng mang phong cápoktch La Mãpjuw, chờhbyi anh ta đverpi lấtshjy xe.

Đzltdútshjng làpokt oan gia ngõnnvd hẹbraap, ngay khi nhìnwycn thấtshjy bósqubng dápoktng Nam Dạmquobraagurac, thâccyen thểrrio đverpang dựsocla nghiêwsdbng củcizsa cônukl lậnnvdp tứixwpc đverpixwpng thẳpoktng nghiêwsdbm nghịcnrf nhưbraa sắbfabp gặuedop quâccyen đverpcnrfch, ápoktnh mắbfabt, cốrrio gắbfabng ngụgcroy trang vẻoqeknwycnh tĩvxcanh lạmquoi càpoktng đverprrio lộwlxe ra népjuwt hốrriot hoảrriong, đverpafjvu khônuklng thoápoktt khỏggzii tầnuklm mắbfabt củcizsa anh.

Nam Dạmquobraagurac mặuedoc trang phụgcroc thoảrrioi mápokti, anh đverpi mộwlxet mìnwycnh, khônuklng giốrriong nhưbraa đverpang cósqub hẹbraan.

Dung Âsocln nhìnwycn vềafjvbraagurang hầnuklm đverprrio xe, mãpjuwi khônuklng thấtshjy xe Diêwsdbm Việypjht từozqmbraagurai đverpi lêwsdbn, khósqube mắbfabt Nam Dạmquobraagurac cong lêwsdbn bưbraagurac đverpếbscin, cósqub đverpiềafjvu khônuklng nhưbraa mong muốrrion củcizsa cônukl đverpi qua luônukln, màpokt cốrrionwycnh, dừozqmng lạmquoi bêwsdbn cạmquonh cônukl.

“Đzltdang chờhbyi ai sao?”

squb lẽgcronwyc chộwlxet dạmquo, Dung Âsocln khônuklng muốrrion đverprrio Diêwsdbm Việypjht nhìnwycn thấtshjy cảrrionh cônuklpokt Nam Dạmquobraagurac ởkhmg chung mộwlxet chỗdmls trong bấtshjt kỳqoar hoàpoktn cảrrionh nàpokto.

“Tổdabong giápoktm đverprrioc, anh cósqub hẹbraan sao?”

“Khônuklng cósqub.” Nam Dạmquobraagurac họpoktc bộwlxe dạmquong lútshjc nãpjuwy củcizsa cônukl, nghiêwsdbng ngưbraahbyii dựsocla thâccyen thểrrio cao lớguran vàpokto cộwlxet trụgcro La Mãpjuw: “Tônukli đverpuedoc biệypjht đverpếbscin tìnwycm cônukl.”

Thầnukln sắbfabc Dung Âsocln bàpoktng hoàpoktng, khônuklng thểrrio che giấtshju: “Anh tìnwycm tônukli cósqub việypjhc gìnwyc?”

“Đzltdi theo tônukli.” Nam Dạmquobraagurac thảrrion nhiêwsdbn nhảrrio ra ba chữpdpn.


“Tônukli cósqub hẹbraan rồjfzbi.” Dung Âsocln vừozqma cốrrio gắbfabng thuyếbscit phụgcroc anh, vừozqma sợverp Diêwsdbm Việypjht ởkhmg đverprylqng sau đverpi lêwsdbn, cônukl cốrrio ýphok đverpixwpng cápoktch Nam Dạmquobraagurac mộwlxet khoảrriong, lútshjc nàpokty giósqub thổdaboi vàpokto mặuedot, dưbraahbying nhưbraa lạmquonh hơxcctn.

Chídfeonh làpokt sựsocl cốrrio ýphok đverpósqub, khiếbscin khuônukln mặuedot đverpbraap trai ban đverpnuklu chỉozqasqub lạmquonh lùgbtfng củcizsa anh, trởkhmgwsdbn xanh mépjuwt: “Dung Âsocln, lútshjc lêwsdbn giưbraahbying vớgurai tônukli trưbraagurac đverpâccyey, cônukl rấtshjt chủcizs đverpwlxeng cơxcctpokt, sao, bâccyey giờhbyinwycnh nhâccyen cũqoar trởkhmg vềafjv, lạmquoi nhanh chósqubng lạmquonh lùgbtfng vônuklnwycnh nhưbraa vậnnvdy?”

“Rốrriot cuộwlxec anh muốrrion gìnwyc?” Cônukl hạmquo thấtshjp giọpoktng, nhưbraang sựsocl phẫwubun nộwlxe khônuklng thểrrionwycm népjuwn, khiếbscin thanh âccyem khàpoktn khàpoktn tựsocla nhưbraa gầnuklm nhẹbraa.

“Hônuklm nay, tônukli phápoktt hiệypjhn ra mộwlxet việypjhc rấtshjt vui.”

Dung Âsocln quay đverpnuklu sang chỗdmls khápoktc, khônuklng muốrrion đverprrio ýphok đverpếbscin.

Nam Dạmquobraagurac lấtshjy đverpiệypjhn thoạmquoi di đverpwlxeng ra, tùgbtfy ýphok thựsoclc hiệypjhn vàpokti thao tápoktc, bósqubng dápoktng cao lớguran củcizsa anh che khuấtshjt khuônukln mặuedot u ápoktm củcizsa Dung Âsocln lútshjc nàpokty, giơxcct đverpiệypjhn thoạmquoi di đverpwlxeng đverpếbscin trưbraagurac mặuedot cônukl: “Cósqub phảrrioi rấtshjt đverpuedoc sắbfabc hay khônuklng?”

Dung Âsocln liếbscic qua mộwlxet cápokti, con ngưbraaơxccti màpoktu đverpen chợverpt phósqubng đverpmquoi, cônukl đverpưbraaa tay bịcnrft miệypjhng, biểrriou tìnwycnh kinh hãpjuwi hiểrrion hiệypjhn trêwsdbn khuônukln mặuedot: “Anh ——”

Nam Dạmquobraagurac cấtshjt di đverpwlxeng, xoay ngưbraahbyii chuẩkrfzn bịcnrf rờhbyii khỏggzii: “Đzltdi, hay khônuklng đverpi?”

nukl giậnnvdt mìnwycnh đverpixwpng yêwsdbn, toàpoktn thâccyen lạmquonh nhưbraaxjbeng, ngay cảrrio sứixwpc lựsoclc đverprrio nhấtshjc châccyen cũqoarng khônuklng cósqub, trong lòafjvng, khônuklng chỉozqasqub đverpau tứixwpc, màpokt giờhbyi phútshjt nàpokty nhưbraa thểrrio bịcnrfpjuwpoktch.

Nam Dạmquobraagurac mởkhmg cửnnvda xe, mớgurai ngồjfzbi vàpokto, Dung Âsocln đverpãpjuw tiếbscin lạmquoi.

“Anh xósquba ngay tấtshjm ảrrionh kia đverpi.”

Nam Dạmquobraagurac khởkhmgi đverpwlxeng xe, giẫwubum châccyen ga: “Tônukli còafjvn cósqubpokti hay hơxcctn, cônuklsqub muốrrion xem khônuklng?”

braagurai ápoktnh đverpèlhtwn đverpưbraahbying mờhbyi nhạmquot, khuônukln mặuedot củcizsa cônuklpokti bịcnrf thứixwp ápoktnh sápoktng ảrriom đverpmquom đverpósqub chiếbsciu vàpokto càpoktng trởkhmgwsdbn mỏggzing manh yếbsciu đverpuốrrioi, dưbraahbying nhưbraanukl đverpang cốrrionwycm népjuwn, Nam Dạmquobraagurac quay đverpnuklu sang, nhìnwycn thấtshjy đverpápokty mắbfabt cônuklxccti gợverpn sósqubng.

Dung Âsocln thậnnvdt sựsocl muốrrion khósqubc, hơxcctn nữpdpna, mộwlxet loạmquoi dựsocl cảrriom khônuklng tốrriot khiếbscin cônukl khônuklng dápoktm tưbraakhmgng tưbraaverpng nhữpdpnng gìnwyc sẽgcro xảrrioy ra tiếbscip theo.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.