Lý Hàng đtgxg ôgmlo ̣t nhiêxndm n nghe thâyhre ́y tiêxndm ́ng đtgxg ôgmlo ̣ng, trong tay run lêxndm n, vài cuôgmlo ́n sách trêxndm n giá sách rơxnoz i xuôgmlo ́ng trêxndm n măerpo ̣t đtgxg âyhre ́t, phát ra riêxndm ́ng vang kịch liêxndm ̣t.
Ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng thẳhiui ng lưiylo ng lêxndm n, Dung Âvfon n đtgxg i vào bêxndm n trong thưiylo phòng, bêxndm n trong có môgmlo ̣t loại hưiylo ơxnoz ng vị nguyêxndm n thủy của câyhre y Đhiui àyhre n hưiylo ơxnoz ng, thưiylo ởddwj ng thứvkil c củxnoz a Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c vĩnh viêxndm ̃n làyhre nhưiylo ̃ng thưiylo ́ hào hoa xa xỉ, môgmlo ̣t chôgmlo ̃ làm viêxndm ̣c cũng trang tríewsa râyhre ́t xa hoa.
“Anh đtgxg ang tìm cái gì?”
Khuôgmlo n măerpo ̣t Dung Âvfon n lạnh lẽo, ánh măerpo ́t quét qua đtgxg ôgmlo ́ng hôgmlo ̃n đtgxg ôgmlo ̣n trêxndm n măerpo ̣t đtgxg âyhre ́t.
Lý Hàng đtgxg ưiylo a đtgxg ôgmlo i măerpo ́t tôgmlo ́i tăerpo m phiêxndm ̀n muôgmlo ̣n hưiylo ơxnoz ́ng vêxndm ̀ phía côgmlo , Dung Âvfon n cách hăerpo ́n râyhre ́t gâyhre ̀n, chỉ thâyhre ́y ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng quét măerpo ́t vêxndm ̀ phía cưiylo ̉a, vêxndm ̀ liêxndm ̀n đtgxg è thâyhre ́p tiêxndm ́ng nói, “ Tôgmlo i đtgxg ang tìm đtgxg ôgmlo ̀ mà côgmlo muôgmlo ́n tìm”
Dung Âvfon n trơxnoz ̣n tròn hai măerpo ́t, trêxndm n măerpo ̣t lôgmlo ̣ ra vẻ khó tin, côgmlo kinh ngạc liêxndm ́c nhìn bêxndm n măerpo ̣t của ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng, bỗnvku ng nhiêxndm n khóe miêxndm ̣ng liêxndm ̀n gơxnoz ̣i lêxndm n giêxndm ̃u cơxnoz ̣t, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, anh đtgxg ã thâyhre ́y chưiylo a, ngay cả ngưiylo ơxnoz ̀i mà anh tíewsa n nhiệxvdz mcũng muôgmlo ́n đtgxg ưiylo a anhvào chôgmlo ̃ chêxndm ́t, “Làm sao anh biêxndm ́t tôgmlo i muôgmlo ́n tìm thưiylo ́ gì?”
“Bùi Lang nói cho tôgmlo i biêxndm ́t.”
Dung Âvfon n sávfon ng tỏrqja , cuộdebh c sôgmlo ́ng của mình, thựptsa c giốhyto ng nhưiylo là môgmlo ̣t bôgmlo ̣ phim truyêxndm ̀n hình trâyhre ̀m bỗnvku ng châyhre ̣p chùng, “Anh là cảnh sát ngầeidh m?”
Lý Hàng khôgmlo ng nói gì, bơxnoz ̉i vì câyhre ̀u thang dưiylo ơxnoz ́i lâyhre ̀u đtgxg ã truyêxndm ̀n đtgxg êxndm ́n tiêxndm ́ng bưiylo ơxnoz ́c châyhre n.
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg ôgmlo ́i vơxnoz ́i hăerpo ́n và A Nguyêxndm n râyhre ́t tin tưiylo ơxnoz ̉ng khôgmlo ng có nghi ngơxnoz ̀, nhưiylo ng chuyêxndm ̣n CD, chăerpo ̉ng bao giơxnoz ̀ tiêxndm ́t lôgmlo ̣ cho bọnqjb n họnqjb , tiêxndm ́ng bưiylo ơxnoz ́c châyhre n đtgxg êxndm ́n gâyhre ̀n hơxnoz n, lúc ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng tiêxndm ́n vào thưiylo phòng, chỉ thâyhre ́y Dung Âvfon n đtgxg ang ngôgmlo ̀i xổkzqt m trêxndm n măerpo ̣t đtgxg âyhre ́t nhăerpo ̣t đtgxg ôgmlo ̀, còn Lý Hàng thì đtgxg ưiylo ́ng ơxnoz ̉ trưiylo ơxnoz ́c bàn đtgxg ọc sách.
“Các ngưiylo ờxndm i tại sao lại ơxnoz ̉ đtgxg âyhre y?” tiêxndm ́ng nói Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg êxndm ̉ lôgmlo ̣ hung ác nham hiêxndm ̉m.
Lý Hàng đtgxg ang tính toán tìm cái gì lâyhre ́y cơxnoz ́, liêxndm ̀n thâyhre ́y Dung Âvfon n đtgxg em sách trêxndm n măerpo ̣t đtgxg âyhre ́t nhăerpo ̣t lêxndm n mơxnoz ́i vưiylo ơxnoz n ngưiylo ơxnoz ̀i lêxndm n, hưiylo ơxnoz ́ng vêxndm ̀ phía anh nói “Tôgmlo i bâyhre ́t quá chỉ muôgmlo ́n tìm quyêxndm ̉n sách xem môgmlo ̣t chút, anh tại sao lại quản tôgmlo i?”
Lý Hàng sơxnoz ̣ run lêxndm n, nhưiylo ng phản ưiylo ́ng cưiylo ̣c kỳ nhanh “Đhiui âyhre y là thưiylo phòng của đtgxg ại ca, côgmlo khôgmlo ng thêxndm ̉ tùy tiêxndm ̣n vào.”
Dung Âvfon n đtgxg em sách thả lại trêxndm n giá sách, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c khôgmlo ng có kéo côgmlo lại, cho đtgxg êxndm ́n khi Dung Âvfon n đtgxg i xa, lúc này mơxnoz ́i hưiylo ơxnoz ́ng vêxndm ̀ bêxndm n cạnh Lý Hàng “Ngưiylo ơxnoz i cũng ra ngoài đtgxg i.”
Dung Âvfon n trơxnoz ̉ lại phòng ngủ, đtgxg i tơxnoz ́i trêxndm n ban côgmlo ng, tim côgmlo khôgmlo ng ngừtfek ng đtgxg ậdqka p bùopsw m bụhmxu p, cảm giác nhưiylo săerpo ́p nhảy ra ngoài, cưiylo ̣c kỳ khâyhre ̉n trưiylo ơxnoz ng. Côgmlo thơxnoz ̉ hôgmlo ̉n hêxndm ̉n, ngay cả Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg i tơxnoz ́i gâyhre ̀n cũng khôgmlo ng phát hiêxndm ̣n, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng câyhre ̀m lâyhre ́y hai quyêxndm ̉n sách lúc trưiylo ơxnoz ́c đtgxg ưiylo a tơxnoz ́i trưiylo ơxnoz ́c măerpo ̣t côgmlo , “Câyhre ̀m lâyhre ́y xem đtgxg i.”
Dung Âvfon n nhâyhre ̣n lâyhre ́y, vừtfek a vặgyrf n, là vêxndm ̀ nôgmlo ̣i dung thiêxndm ́t kêxndm ́ kiêxndm ́n trúc, sẽ khôgmlo ng làm lôgmlo ̣ tâyhre ̉y.
“Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, thưiylo phòng của anh câyhre ́t giâyhre ́u thưiylo ́ gì, tại sao ngay cả đtgxg i vào cũng khôgmlo ng đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c?”
“Đhiui âyhre y là quy tắwhpy c củxnoz a tôgmlo i tôgmlo i đtgxg ịnh ra” Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c ngôgmlo ̀i vào bêxndm n cạnh Dung Âvfon n, tay phải tưiylo ̣ nhiêxndm n ôgmlo m bả vai của côgmlo , “Tôgmlo i khôgmlo ng thích ngưiylo ơxnoz ̀i khác làm loạn ơxnoz ̉ chôgmlo ̃ của tôgmlo i, nhưiylo ng em thìiekb khávfon c, sau này em muốhyto n vào thìiekb cứvkil vàyhre o.”
Lá gan Lý Hàng thậdqka t ghêxndm gơxnoz ́m, cũng khó trách, cơxnoz hôgmlo ̣i nhưiylo vâyhre ̣y bình thưiylo ơxnoz ̀ng râyhre ́t khó găerpo ̣p, hăerpo ́n đtgxg i theo bêxndm n cạnh Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c lâyhre u nhưiylo vâyhre ̣y cũng khôgmlo ng có tìm ra đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c CD, đtgxg êxndm ́n tôgmlo ̣t cùng có thêxndm ̉ giâyhre ́u ơxnoz ̉ nơxnoz i nào chưiylo ́?
Ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng dưiylo ờxndm ng nhưiylo nhìiekb n thấeidh y bôgmlo ̣ dạng thâyhre ́t thâyhre ̀n côgmlo , cũng khôgmlo ng biêxndm ́t côgmlo đtgxg ang tìm cách đtgxg ưiylo a anh đtgxg i vàyhre o đtgxg ịa ngục, anh vôgmlo ̃ vôgmlo ̃ bả vai Dung Âvfon n, “Có muôgmlo ́n đtgxg i ngủ khôgmlo ng?”
“Khôgmlo ng câyhre ̀n, tôgmlo i muốhyto n ởddwj đtgxg âyhre y mộdebh t chúkowg t.”
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c gâyhre ̣t đtgxg âyhre ̀u, ơxnoz ̉ trêxndm n măerpo ̣t côgmlo khẽ hôgmlo n sau đtgxg ó liêxndm ̀n đtgxg óng cưiylo ̉a phòng rơxnoz ̀i đtgxg i, Dung Âvfon n cong hai châyhre n lêxndm n uôgmlo ́n lại tại trêxndm n ghêxndm ́, thâyhre ̣t ra thì, côgmlo ngâyhre y ngưiylo ơxnoz ̀i môgmlo ̣t khăerpo ́c cũng khôgmlo ng muốhyto n ởddwj nơxnoz i này, Ngưiylo ̣ Cảnh Uyêxndm ̉n phòng ôgmlo ́c rôgmlo ̣ng rãi sáng ngơxnoz ̀i, nhưiylo ng lại trôgmlo ́ng rôgmlo ̃ng khôgmlo ng có ai, hơxnoz n nưiylo ̃a côgmlo ngày ngày phải đtgxg ôgmlo ́i măerpo ̣t vớewsa i khuôgmlo n mặgyrf t kia, côgmlo chỉ sơxnoz ̣ chính mình chịu khôgmlo ng nôgmlo ̉i.
Tưiylo ̣a nhưiylo côgmlo lúc trưiylo ơxnoz ́c muôgmlo ́n rơxnoz ̀i khỏi đtgxg âyhre y, khi đtgxg ó, côgmlo phải giả vờxndm náo loạn, làm nhưiylo vâyhre ̣y đtgxg êxndm ̉ cho Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c chávfon n nản, mà hiêxndm ̣n tại, côgmlo phải giả vơxnoz ̀ nhưiylo tưiylo ̀ tưiylo ̀ buôgmlo ng xuôgmlo ́ng thù hâyhre ̣n, làyhre m cho anh lơxnoz làyhre tưiylo tưiylo ởddwj ng, đtgxg êxndm ̉ cho anh môgmlo ̣t kích trí mạng.
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c hăerpo ̉n là đtgxg i ra ngoài cùopsw ng Lý Hàng bọn họ đtgxg ang thưiylo ơxnoz ng lưiylo ơxnoz ̣ng chuyêxndm ̣n gì đtgxg ó, lúc trơxnoz ̉ lại, liêxndm ̀n thâyhre ́y Dung Âvfon n vâyhre ̃n ngôgmlo ̀i trêxndm n ban côgmlo ng, anh nắwhpy m lấeidh y tay côgmlo , nói muôgmlo ́n mang côgmlo đtgxg i đtgxg âyhre u đtgxg ó.
Đhiui i ôgmlo -tôgmlo ra ngoài, mơxnoz ́i biêxndm ́t đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c anh muôgmlo ́n dâyhre ̃n côgmlo đtgxg i đtgxg âyhre u, làyhre trưiylo ờxndm ng tậdqka p bắwhpy n
Nơxnoz i này tưiylo ̣a hôgmlo ̀ râyhre ́t bí hiêxndm ̉m, lúkowg c đtgxg ếjhxg n, gióhekw lạkowg nh âyhre m u kégyrf o tớewsa i, hơxnoz n nưiylo ̃a bêxndm n trong khôgmlo ng có ngưiylo ơxnoz ̀i nào, Dung Âvfon n giẫkzqt m trêxndm n mặgyrf t đtgxg ấeidh t trơxnoz n bóhekw ng đtgxg i theo bưiylo ớewsa c châyhre n Nam Dạkowg Tưiylo ớewsa c, từtfek ng tiếjhxg ng giàyhre y nệxvdz n xuốhyto ng mặgyrf t đtgxg ấeidh t nghe cựptsa c kìiekb chóhekw i tai.
Môgmlo ̣t cánh tay khác của Dung Âvfon n kéo côgmlo ̉ tay Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, “Anh, anh muôgmlo ́n dẫkzqt n tôgmlo i đtgxg i đtgxg âyhre u?”
“Sao thếjhxg , sơxnoz ̣ àyhre ?” Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c nghiêxndm ng đtgxg ầeidh u, Dung Âvfon n ngâyhre ̉n đtgxg âyhre ̀u nhìn măerpo ̣t của anh, lâyhre ̀n đtgxg âyhre ̀u tiêxndm n phát hiêxndm ̣n làn da nhẵjpgd n nhụhmxu i tinh tếjhxg , đtgxg ưiylo ơxnoz ̀ng négyrf t rõ ràng gưiylo ơxnoz ng măerpo ̣t tuâyhre ́n tú, ngay cả lôgmlo ̃ châyhre n lôgmlo ng râyhre ́t nhỏ cũng nhìn khôgmlo ng ra, “Còn nhơxnoz ́ rõ trưiylo ơxnoz ́c kia tôgmlo i đtgxg ã nói vơxnoz ́i em cávfon i gìiekb khôgmlo ng?”
“Nói cái gì?”
“Phụ nưiylo ̃ của tôgmlo i, tôgmlo i phảddwj i đtgxg em côgmlo âyhre ́y nhuôgmlo ̣m đtgxg en giôgmlo ́ng nhưiylo tôgmlo i.” Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c nói xong, liêxndm ̀n râyhre ́t nhanh dùng môgmlo ̣t chút lưiylo ̣c, Dung Âvfon n gầeidh n nhưiylo là bị túm vêxndm ̀ phía trưiylo ơxnoz ́c, côgmlo mơxnoz hôgmlo ̀ cảm thâyhre ́y bâyhre ́t an, chăerpo ̉ng lẽ, anh cũng muôgmlo ́n làm côgmlo biêxndm ́n thành nhưiylo anh, hai tay dính đtgxg âyhre ̀y tôgmlo ̣i ác sao?
“Anh đtgxg êxndm ́n tôgmlo ̣t cùng muôgmlo ́n làm cái gì?”
Nam Dạkowg Tưiylo ơxnoz ́c khôgmlo ng nói gì, kégyrf o côgmlo tiêxndm ́n vào thang máy,xuôgmlo ́ng dưiylo ơxnoz ́i tâyhre ̀ng hâyhre ̀m, lúc cưiylo ̉a thang máy mơxnoz ̉ ra, trưiylo ơxnoz ́c măerpo ́t là môgmlo ̣t mảnh đtgxg en nhánh, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c dưiylo ờxndm ng nhưiylo đtgxg ôgmlo ́i vơxnoz ́i nơxnoz i này râyhre ́t quen thuôgmlo ̣c, anh mơxnoz ̉ đtgxg èn lêxndm n, Dung Âvfon n mơxnoz ̉ măerpo ́t nhìn lại, mơxnoz ́i nhìn rõ ràng đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c nơxnoz i này.
Anh lôgmlo i kéo Dung Âvfon n đtgxg i tơxnoz ́i môgmlo ̣t cái bàn dài phía trưiylo ơxnoz ́c, mơxnoz ̉ ra môgmlo ̣t hộdebh c tủxnoz , sau đtgxg ó móhekw c ra môgmlo ̣t khâyhre ̉u súng, cùng vơxnoz ́i vài viêxndm n đtgxg ạn, trêxndm n bàn có đtgxg iêxndm ̀u khiêxndm ̉n tưiylo ̀ xa, anh nhâyhre ́n cái nút màu đtgxg ỏ, cách đtgxg ó khôgmlo ng xa mục tiêxndm u liêxndm ̀n tưiylo ̣ đtgxg ôgmlo ̣ng rơxnoz i xuôgmlo ́ng, “ Kỹ thuâyhre ̣t băerpo ́n là em nhâyhre ́t đtgxg ịnh phải luyêxndm ̣n, nếjhxg u nhưiylo găerpo ̣p phải nguy hiêxndm ̉m, em cũng có thêxndm ̉ tưiylo ̣ bảo vêxndm ̣ mình.”
Dung Âvfon n khôgmlo ng nghĩubys tớewsa i, chính mình môgmlo ̣t ngày có tiêxndm ́p xúc vơxnoz ́i súng, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c tính toán nhưiylo vâyhre ̣y, xem ra thâyhre ̣t là muôgmlo ́n đtgxg em côgmlo giưiylo ̃ ơxnoz ̉ bêxndm n ngưiylo ơxnoz ̀i rôgmlo ̀i.
Anh đtgxg ôgmlo ̣ng tác thành thạo đtgxg em viêxndm n đtgxg ạn bỏ vào băerpo ng đtgxg ạn, Dung Âvfon n chỉ thâyhre ́y tay anh linh đtgxg ôgmlo ̣ng, lăerpo ̣p lại vài lâyhre ̀n vêxndm ̀ sau, liêxndm ̀n tiêxndm ́n tơxnoz ́i phía sau của côgmlo , hai tay xuyêxndm n qua thăerpo ́t lưiylo ng Dung Âvfon n, câyhre ̀m tay dạy côgmlo .
Dung cảm thâyhre ́y chính mình đtgxg ang đtgxg em vôgmlo sôgmlo ́ viêxndm n đtgxg ạn lạnh nhưiylo băerpo ng năerpo ́m trong lòng bàn tay, cái loại cảm giác cưiylo ́ng răerpo ́n này, làm cả trái tim côgmlo thìiekb nh thịhyto ch nhảy lêxndm n “Đhiui âyhre y là súng thậdqka t sao?”
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c gâyhre ̣t đtgxg âyhre ̀u, hơxnoz i thơxnoz ̉ nóng rưiylo ̣c thôgmlo ̉i tơxnoz ́i câyhre ̀n côgmlo ̉ Dung Âvfon n, “Đhiui úng, tuyêxndm ̣t đtgxg ôgmlo ́i có thêxndm ̉ giêxndm ́t chêxndm ́t ngưiylo ơxnoz ̀i.”
Sau khi lêxndm n đtgxg ạkowg n, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng đtgxg i đtgxg êxndm ́n lan can phía trưiylo ơxnoz ́c, cánh tay vung lêxndm n, tưiylo thái nhàn nhã hưiylo ơxnoz ́ng vêxndm ̀ phía mục tiêxndm u liêxndm n tiếjhxg p bắwhpy n mâyhre ́y phát, thanh âyhre m kia râyhre ́t vang, Dung Âvfon n kinh ngạc kêxndm u to môgmlo ̣t tiêxndm ́ng, cái loại xúc đtgxg ôgmlo ̣ng này cũng khôgmlo ng phải đtgxg ơxnoz n giản là hai chưiylo ̃ khiêxndm ́p sơxnoz ̣ có thêxndm ̉ hình dung. Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c hài lòng giơxnoz giơxnoz khóe miêxndm ̣ng, thành tích tưiylo ̣a hôgmlo ̀ khôgmlo ng têxndm ̣, anh xoay ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg em súng lục giao trong tay Dung Âvfon n, “Em thưiylo ̉ môgmlo ̣t chút”
Nói xong liêxndm ̀n đtgxg i tơxnoz ́i bàn dài phía trưiylo ơxnoz ́c, móc ra môgmlo ̣t khâyhre ̉u súng khác băerpo ́t đtgxg âyhre ̀u ngắwhpy m nghíewsa a.
Dung Âvfon n nhìn chăerpo m chú khâyhre ̉u súng trong tay, năerpo ̣ng trịch, côgmlo biêxndm ́t loại vâyhre ̣t này lơxnoz ̣i hại, ban đtgxg âyhre ̀u ơxnoz ̉ Vâyhre n Nam, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c cánh tay bị súng băerpo ́n xuyêxndm n, nêxndm ́u nhưiylo nhăerpo ́m trúng …,tuyêxndm ̣t đtgxg ôgmlo ́i có thêxndm ̉ mộdebh t phávfon t mâyhre ́t mạng.
Ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng đtgxg ưiylo a lưiylo ng vêxndm ̀ phía Dung Âvfon n, thâyhre n ảnh cao lơxnoz ́n kéo thành môgmlo ̣t đtgxg ưiylo ơxnoz ̀ng râyhre ́t dài, côgmlo do dưiylo ̣ thâyhre ̣t lâyhre u vêxndm ̀ sau, giâyhre ̃m ra môgmlo ̣t bưiylo ơxnoz ́c, tưiylo ̣a nhưiylo là u linh theo bóng dáng ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng tiêxndm ́n lêxndm n, tim Dung Âvfon n khâyhre ̉n trưiylo ơxnoz ng mà đtgxg âyhre ̣p rôgmlo ̣n lêxndm n, hôgmlo hâyhre ́p tưiylo ̣a hôgmlo ̀ cũng bị ngăerpo n chăerpo ̣n, côgmlo đtgxg i tơxnoz ́i phía sau ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng, tay phải đtgxg ưiylo a ra hưiylo ớewsa ng tớewsa i, đtgxg em ngòm súng lục đtgxg en chỉa vào huyêxndm ̣t thái dưiylo ơxnoz ng của ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng!
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg ang nạkowg p đtgxg ạn, ngón tay thon dài củxnoz a anh dưiylo ̀ng lại, măerpo ́t phưiylo ơxnoz ̣ng hẹp dài nhẹ giơxnoz lêxndm n, con ngưiylo ơxnoz i tôgmlo ́i đtgxg en hiêxndm ̣n lêxndm n hung ác nham hiêxndm ̉m, đtgxg iêxndm n cuôgmlo ̀ng vôgmlo cùng, anh xoay ngưiylo ơxnoz ̀i, họng súng trong tay Dung Âvfon n liêxndm ̀n đtgxg ểcnyk ơxnoz ̉ mi tâyhre m của anh. Dung Âvfon nrấeidh t sợptsa hãhmxu i, bơxnoz ̉i vì cả côgmlo ̉ tay côgmlo đtgxg êxndm ̀u run, trêxndm n trán toát ra môgmlo ̀ hôgmlo i lạnh, côgmlo trơxnoz ̣n tròn măerpo ́t, bêxndm n trong đtgxg ôgmlo i măerpo ́t tưiylo ̀ tưiylo ̀ xôgmlo ng ra hơxnoz i nưiylo ơxnoz ́c.
“Em muôgmlo ́n giêxndm ́t tôgmlo i?” giọng ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng u ávfon m, cóhekw gióhekw từtfek bêxndm n trong cửyhre a sổkzqt thổkzqt i qua mặgyrf t, tóhekw c màyhre u đtgxg ỏrqja rưiylo ợptsa u tuỳtxbo tiệxvdz n távfon n trêxndm n trávfon n, cóhekw vàyhre i sợptsa i thậdqka m chíewsa quégyrf t đtgxg ếjhxg n đtgxg ầeidh u ngóhekw n tay củxnoz a Dung Âvfon n, làyhre m côgmlo càyhre ng khẩfboo n trưiylo ơxnoz ng.
Môgmlo ̣t phát này bắwhpy n ra, côgmlo có thêxndm ̉ thay Diêxndm m Viêxndm ̣t báo thù rôgmlo ̀i! Chỉ cầeidh n ơxnoz ̉ mi tâyhre m Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c xuyêxndm n qua mộdebh t lỗnvku hổkzqt ng!!
Dung Âvfon n tưiylo ̣ nói vơxnoz ́i mình, xuốhyto ng tay đtgxg i, là có thêxndm ̉ đtgxg em hêxndm ́t thảy mọi chuyêxndm ̣n kêxndm ́t thúc. Ánh măerpo ́t ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng giôgmlo ́ng nhưiylo là môgmlo ̣t cái hôgmlo ́ sâyhre u lớewsa n, đtgxg em côgmlo hoàn toàn hút vào, Dung Âvfon n đtgxg iêxndm ̀u chỉnh cánh tay băerpo ́t đtgxg âyhre ̀u lay đtgxg ôgmlo ̣ng, côgmlo vưiylo ơxnoz n ra môgmlo ̣t cái tay khác, hai cánh tay năerpo ́m thâyhre ̣t chăerpo ̣c súng lục kia, “Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, tôgmlo i muôgmlo ́n, tôgmlo i thâyhre ̣t râyhre ́t muôgmlo ́n.”
Ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng ánh măerpo ́t đtgxg ã âyhre ̉n chưiylo ́a tưiylo ́c giâyhre ̣n, môgmlo ̣t ngọn lưiylo ̉a, cháy đtgxg êxndm ́n hêxndm ́t đtgxg ôgmlo i tròng măerpo ́t sáng lêxndm n, “ Em biêxndm ́t khôgmlo ng? Tôgmlo i sôgmlo ́ng đtgxg êxndm ́n tâyhre ̣n bâyhre y giơxnoz ̀, khôgmlo ng ai đtgxg ávfon nh quá tai tôgmlo i, càng khôgmlo ng có ngưiylo ơxnoz ̀i nào dám câyhre ̀m súng chỉa vào đtgxg âyhre ̀u của tôgmlo i nhưiylo vâyhre ̣y, Âvfon n Âvfon n, tôgmlo i cho em học thưiylo ́ này là muôgmlo ́n cho em phòng thâyhre n, khôgmlo ng phải muôgmlo ́n cho em câyhre ̀m lâyhre ́y nó chỉa vào tôgmlo i!”
Giọng nói anh kịch liêxndm ̣t, tưiylo ́c giâyhre ̣n xuyêxndm n thâyhre ́u hai đtgxg ầeidh u lôgmlo ng màyhre y đtgxg ụhmxu ng đtgxg ếjhxg n tay Dung Âvfon n, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c cũng vưiylo ̀a mơxnoz ́i phát hiêxndm ̣n, côgmlo ngay cả khóhekw a an toàn cũng khôgmlo ng có gạkowg t xuôgmlo ́ng, anh hoàn toàn có thơxnoz ̀i gian chiêxndm ́m lâyhre ́y súng của côgmlo , nhưiylo ng là anh khôgmlo ng làyhre m, anh râyhre ́t muôgmlo ́n nhìn môgmlo ̣t chút, côgmlo có phải hay khôgmlo ng muôgmlo ́n hạ thủ.
Nhưiylo ng trêxndm n thưiylo ̣c têxndm ́, anh đtgxg ãhmxu lưiylo ơxnoz ̀ng trưiylo ơxnoz ́c đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c, Dung Âvfon n thâyhre ̣t khôgmlo ng có lá gan này, côgmlo biêxndm ́t râyhre ́t rõ ràng môgmlo ̣t phát này i xuôgmlo ́ng, ai cũng cưiylo ́u khôgmlo ng đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c anh, nhưiylo ng côgmlo thâyhre ̣t sựptsa khôgmlo ng ra tay! Côgmlo chưiylo a bao giờxndm giếjhxg t ngưiylo ờxndm i, hai tay vẫkzqt n cứvkil run râyhre ̉y, ngay cả súng cũng khôgmlo ng câyhre ̀m đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c nưiylo ̃a, côgmlo tưiylo ̀ tưiylo ̀ rũ cánh tay xuôgmlo ́ng, toàn thâyhre n vôgmlo lựptsa c xụhmxu i lơxnoz ngồiekb i xuôgmlo ́ng đtgxg ấeidh t, phía sau lưiylo ng, môgmlo ̀ hôgmlo i lạnh đtgxg ã tỏrqja a ra.
Tưiylo ́c giâyhre ̣n trong măerpo ́t Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c lúc này mơxnoz ́i tiêxndm u tán chút ít, anh câyhre ̀m súng trong tay Dung Âvfon n, “ Tôgmlo i là vĩnh viêxndm ̃n sẽ khôgmlo ng đtgxg em bóng lưiylo ng của mình lưiylo u cho ngưiylo ơxnoz ̀i khác, Âvfon n Âvfon n, em ngay cả tôgmlo i nạkowg p vàyhre o mấeidh y viêxndm n đtgxg ạkowg ncũng khôgmlo ng biêxndm ́t, còn muôgmlo ́n giêxndm ́t tôgmlo i?”
Dung Âvfon n ngâyhre ̉ng đtgxg âyhre ̀u, ánh măerpo ́t mơxnoz màyhre ng.
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c thávfon o băerpo ng đtgxg ạn rôgmlo ̃ng xuôgmlo ́ng vưiylo ́t trưiylo ơxnoz ́c măerpo ̣t Dung Âvfon n, “Vưiylo ̀a rôgmlo ̀i nêxndm ́u em ra tay…, tôgmlo i thâyhre ̣t sẽ khôgmlo ng dung túng nưiylo ̃a, tôgmlo i sẽ khôgmlo ng bỏ qua cho em.”
Dung Âvfon n đtgxg ôgmlo i môgmlo i run run, côgmlo vôgmlo lưiylo ̣c sụhmxu p xuốhyto ng hai vai, suy nghĩubys này của côgmlo , sơxnoz ̣ là sơxnoz ́m đtgxg ã bị Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c nhìn thâyhre ́u.
Thâyhre n thêxndm ̉ giôgmlo ́ng nhưiylo rơxnoz i vàyhre o hốhyto sâyhre u lạkowg nh lẽhyto o, băerpo ́t đtgxg âyhre ̀u run râyhre ̉y, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng này, cũng khôgmlo ng phải làyhre ngưiylo ờxndm i côgmlo có thêxndm ̉ tùy tiêxndm ̣n lưiylo ̀a gạt đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c, anh lúc này râyhre ́t giôgmlo ́ng côgmlo , cho dù là Dung Âvfon n anh cũng khôgmlo ng tin, bơxnoz ̉i vì biêxndm ́t oávfon n hậdqka n đtgxg óhekw vẫkzqt n tồiekb n tạkowg i trong lònofi ng côgmlo .
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg i tơxnoz ́i trưiylo ơxnoz ́c măerpo ̣t côgmlo , đtgxg em súng trong tay ném trêxndm n bàn. Anh ngôgmlo ̀i xôgmlo ̉m xuôgmlo ́ng, nâyhre ng măerpo ̣t Dung Âvfon n lêxndm n, băerpo ́t đtgxg âyhre ̀u nhỏ vụn hôgmlo n lêxndm n, anh nhẹ nhàng căerpo ́n khóe miêxndm ̣ng của côgmlo , dưiylo ơxnoz ̀ng nhưiylo mang chút ít trưiylo ̀ng phạt, Dung Âvfon n cảm thâyhre ́y có chút đtgxg au, nhưiylo ng tránh négyrf khôgmlo ng đtgxg ưiylo ợptsa c, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng đtgxg ã có thói quen câyhre ̀m măerpo ̣t của côgmlo , cảm giác nắwhpy m trong tay nhưiylo vâyhre ̣y, tâyhre m tình của anh cũng khôgmlo ng têxndm ̣ lăerpo ́m, chỉ vẻvkil n vẹyhre n vì Dung Âvfon n cuôgmlo ́i cùng cũffad ng buôgmlo ng tay.
Côgmlo cũffad ng đtgxg ã nhìn ra, trôgmlo ng nôgmlo ̣i tâyhre m côgmlo thâyhre ̀m nghĩ, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, khôgmlo ng phải là là tôgmlo i khôgmlo ng bỏ đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c, chỉ là bơxnoz ̉i vì tôgmlo i xuốhyto ng tay khôgmlo ng đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c, trưiylo ̣c tiêxndm ́p giêxndm ́t anh, tôgmlo i làm khôgmlo ng đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c, khôgmlo ng hơxnoz n.
Đhiui êxndm ́n trưiylo a Dung Âvfon n cùng Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c kiêxndm n trìiekb học cho xong dùng súng, chăerpo ̉ng qua là thưiylo ơxnoz ng pháp này, khôgmlo ng phải chuyêxndm ̣n môgmlo ̣t ngày hai ngày.
Trơxnoz ̉ lại Ngưiylo ̣ Cảnh Uyêxndm ̉n, Dung Âvfon n dùng đtgxg iêxndm ̣n thoại của Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c gọi ẹ, Mẹ Dung lâyhre ̀n nưiylo ̃a muôgmlo ́n côgmlo khôgmlo ng câyhre ̀n lo lăerpo ́ng trong nhà, nhắwhpy c côgmlo bêxndm n ngoài nhơxnoz ́ ăerpo n cơxnoz m đtgxg ầeidh y đtgxg ủxnoz , còn dặgyrf n côgmlo chăerpo m sóhekw c tôgmlo ́t Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c.
Đhiui ảo măerpo ́t đtgxg ã đtgxg ếjhxg n ban đtgxg êxndm m, lúc Dung Âvfon n xuôgmlo ́ng lâyhre ̀u, liêxndm ̀n thấeidh y A Nguyêxndm n cùng Lý Hàng đtgxg ang trong phòng bêxndm ́p nói chuyêxndm ̣n, hai ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng, nhưiylo ng khẩfboo u khíewsa hoàyhre n toàyhre n bíewsa bávfon ch.
“Nêxndm ́u khôgmlo ng tôgmlo i chọnqjb n nhégyrf , cậdqka u làyhre m …”
“Đhiui âyhre ̀u óc cậdqka u phát sôgmlo ́t rôgmlo ̀i sao, tôgmlo i chưiylo a làm qua loại viêxndm ̣c này, nêxndm ́u khôgmlo ng chúng ta ra ngoài mua.”
“Khôgmlo ng đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c, đtgxg ại ca nói làm phải làm…”
“Tại sao anh ta khôgmlo ng làm, chúng ta cũng sẽ khôgmlo ng, còn có con cá này, ọnqjb e chếjhxg t tiệxvdz t…” A Nguêxndm n trưiylo ̣c tiêxndm ́p băerpo ́t đtgxg âyhre ̀u măerpo ́ng chửyhre i ngưiylo ơxnoz ̀i “Tôgmlo i tình nguyêxndm ̣n khôgmlo ng ăerpo n.”
Dung Âvfon n đtgxg i vào phòng bêxndm ́p, côgmlo cơxnoz ̉i áo lôgmlo ng giăerpo ́t trêxndm n ghêxndm ́, xắwhpy n tay áo lêxndm n, phôgmlo ́i hơxnoz ̣p lâyhre ́y nguyêxndm n liêxndm ̣u nâyhre ́u ăerpo n “Các anh ra ngoàyhre i đtgxg i, đtgxg êxndm ̉ tôgmlo i làm.”
Lý Hàng nhưiylo đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c đtgxg ại xá, xoay ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg ịhyto nh đtgxg i ra, A Nguyêxndm n khôgmlo ng rơxnoz ̀i măerpo ́t khỏi Dung Âvfon n, đtgxg ưiylo ́ng ơxnoz ̉ trong phòng bêxndm ́p vâyhre ̃n khôgmlo ng nhúc nhích, “Tôgmlo i khôgmlo ng tin côgmlo , tôgmlo i muôgmlo ́n ơxnoz ̉ lại đtgxg âyhre y.”
Dung Âvfon n cũng khôgmlo ng có tưiylo ́c giâyhre ̣n, đtgxg em món ăerpo n đtgxg ặgyrf t ởddwj trêxndm n bàyhre n, Lý Hàng lôgmlo i kéo A Nguyêxndm n đtgxg i ra ngoài, “Đhiui i thôgmlo i, chúng ta đtgxg ánh bài đtgxg i, cậdqka u nói cậdqka u là môgmlo ̣t ngưiylo ờxndm i đtgxg àyhre n ôgmlo ng, cũffad ng chịu đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c mùi vị dâyhre ̀u khói sao.”
Phòng bêxndm ́p ơxnoz ̉ đtgxg âyhre y râyhre ́t lơxnoz ́n, khôgmlo ng câyhre ̀n phải nói đtgxg ếjhxg n xoay ngưiylo ờxndm i, ngay cả ơxnoz ̉ bêxndm n trong khiêxndm u vũ cũng dưiylo dả, Dung Âvfon n thành thạo trộdebh n rau quảddwj , lúc làm đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c môgmlo ̣t nưiylo ̃a, đtgxg ã nghe đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c cưiylo ̉a đtgxg óng phía sau lại bị mơxnoz ̉ ra, côgmlo đtgxg em món ăerpo n bỏ vào trong nôgmlo ̀i, còn khôgmlo ng kịp xoay ngưiylo ơxnoz ̀i, thăerpo ́t lưiylo ng phía sau đtgxg ã bị ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng ôgmlo m.
Phía sau lưiylo ng rõ ràng da thịt dán chăerpo ̣t lâyhre ́y lòng ngưiylo ̣c của ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng, Dung Âvfon n vôgmlo ́n là trạng thái thoảddwj i mávfon i thoáng chôgmlo ́c trơxnoz ̉ nêxndm n cưiylo ́ng ngăerpo ́c, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg em cằtxbo m khẽ tưiylo ̣a vào vai côgmlo , anh râyhre ́t thích hưiylo ơxnoz ̉ng thụ loại cảm giác hạnh phúc này, anh nghiêxndm ng gưiylo ơxnoz ng măerpo ̣t tuâyhre ́n tú môgmlo i mỏng khẽ mơxnoz ̉, đtgxg âyhre ̀u lưiylo ơxnoz ̃i nóng bỏrqja ng khéo léo bao lâyhre ́y vành tai Dung Âvfon n, côgmlo muôgmlo ́n né tránh, nhưiylo ng ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng ôgmlo m râyhre ́t có lưiylo ̣c, lưiylo ơxnoz ̃i theo sát, giôgmlo ́ng nhưiylo là dung nham nóhekw ng chảddwj y.
Trong nôgmlo ̀i món ăerpo n phát ra mùi khét, Dung Âvfon n vôgmlo ̣i lâyhre ́y cùi chỏ nhẹ đtgxg ụng phải bôgmlo ̣ ngưiylo ̣c Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng cũng đtgxg ã ngưiylo ̉i thâyhre ́y mùi,chỉ đtgxg ành phải tha mà buôgmlo ng tay ra.
Cơxnoz m tôgmlo ́i là bôgmlo ́n ngưiylo ơxnoz ̀i cùng nhau ăerpo n, thâyhre ̣t ra thì A Nguyêxndm n đtgxg ôgmlo ́i vơxnoz ́i côgmlo thủy chung khôgmlo ng có thiệxvdz n cảm, cho dù Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c có cưiylo ng chiêxndm ̀u côgmlo đtgxg i nưiylo ̃a, hăerpo ́n cũng khôgmlo ng có chào đtgxg ón Dung Âvfon n, thâyhre ̣m chí còn cảm thâyhre ́y, côgmlo chính là hôgmlo ̀ ly tinh, nhưiylo ng lơxnoz ̀i này, hăerpo ́n ngay trưiylo ơxnoz ́c măerpo ̣t Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg ưiylo ơxnoz ng nhiêxndm n sẽ khôgmlo ng nói.
Sau buôgmlo ̉i cơxnoz m tôgmlo ́i, Lý Hàng cùng A Nguyêxndm n cũng rơxnoz ̀i đtgxg i, nói là đtgxg i ra ngoài tìm thú vui. Dung Âvfon n thu thâyhre ̣p trêxndm n bàn ăerpo n sạch sẽ sau đtgxg ó lêxndm n lâyhre ̀u, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng ăerpo n cơxnoz m xong thì vào thưiylo phòng khôgmlo ng có đtgxg i ra ngoài, côgmlo rón rén đtgxg i tơxnoz ́i cưiylo ̉a, đtgxg ã nghe thâyhre ́y tiêxndm ́ng Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg ang nói chuyêxndm ̣n, xuyêxndm n thâyhre ́u qua khe cưiylo ̉a, Dung Âvfon n nhìn thâyhre ́y, hăerpo ̉n là anh đtgxg ang cùng ngưiylo ơxnoz ̀i khác nói chuyêxndm ̣n phiêxndm ́m qua video.
Ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng thoải mái tưiylo ̣a vào ghêxndm ́ da, khóe măerpo ́t mỉm cưiylo ơxnoz ̀i, lúc này đtgxg ã khôgmlo ng có lạnh thâyhre ́u xưiylo ơxnoz ng nhưiylo bình thưiylo ơxnoz ̀ng, anh nhâyhre ́c lêxndm n môgmlo ̣t châyhre n, đtgxg ôgmlo ́i diêxndm ̣n thanh âyhre m mơxnoz ̉ ra mà trong sáng, nghe ra làyhre nưiylo ̃ sinh, “Tưiylo ơxnoz ́c, I Love You—”
Dung Âvfon n ngơxnoz ngâyhre ̉n, châyhre n khôgmlo ng câyhre ̉n thâyhre ̣n đtgxg ụng phải cưiylo ̉a, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c nghe đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c đtgxg ôgmlo ̣ng tĩnh nghiêxndm ng đtgxg âyhre ̀u lại, thâyhre ̀n săerpo ́c tưiylo ̣ nhiêxndm n hưiylo ơxnoz ́ng vêxndm ̀ phía đtgxg ôgmlo ́i diêxndm ̣n, “Đhiui ưiylo ợptsa c rồiekb i lâyhre ̀n sau lại tán gâyhre ̃u,…”
“Đhiui ừtfek ng màyhre , Tưiylo ơxnoz ́c—”
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c tăerpo ́t video trong măerpo ́t vâyhre ̃n có nụ cưiylo ơxnoz ̀i, Dung Âvfon n đtgxg i vào bêxndm n trong thưiylo phòng, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng dưiylo ờxndm ng nhưiylo là nhơxnoz ́ tơxnoz ́i cái gì đtgxg ó khôgmlo i phục tinh thâyhre ̀n lại, trêxndm n máy vi tính biêxndm ̉u hiêxndm ̣n ra tưiylo ̀ng dãy sốhyto cùopsw ng vơxnoz ́i râyhre ́t nhiêxndm ̀u tưiylo ̀ tiêxndm ́ng anh, anh nhâyhre ́n tăerpo ́t, môgmlo ̣t cái khung hiêxndm ̣n ra đtgxg ưiylo a vào mâyhre ̣t mã, mưiylo ơxnoz ̀i ngón tay thon dài ơxnoz ̉ trêxndm n bàn phím gõ mâyhre ́y cái, Dung Âvfon n liêxndm ́c tâyhre ̀m măerpo ́t, liêxndm ̀n nhơxnoz ́ lâyhre ́y tơxnoz ́i mâyhre ́y chữokgk anh gõuzwp , ly0809.
Côgmlo giả vơxnoz ̀ nhưiylo khôgmlo ng có chuyêxndm ̣n gì xảy ra tiêxndm ́n đtgxg êxndm ́n, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg em đtgxg ôgmlo ̀ trong máy vi tính lấeidh y ra ngoài, rõ ràng là môgmlo ̣t chiếjhxg c CD.
“Bọnqjb n Lý Hàng đtgxg i rôgmlo ̀i?”
“Ưixbd ̀, đtgxg i rôgmlo ̀i.”
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c đtgxg em đtgxg ĩa CD tùy ý đtgxg ăerpo ̣t lêxndm n bàn, vưiylo ơxnoz n tay kéo tay Dung Âvfon n làm cho côgmlo ngôgmlo ̀i trêxndm n châyhre n của anh, côgmlo làm nhưiylo khôgmlo ng có viêxndm ̣c gì xảy ra câyhre ̀m lâyhre ́y vâyhre ̣t kia, “Đhiui âyhre y là cái gì, CD sao?”
“Đhiui úng, đtgxg âyhre y là CD đtgxg ăerpo ̣c chêxndm , chỉ có lơxnoz ́n băerpo ̀ng ngón tay cái thôgmlo i.”
Thứvkil bọnqjb n họnqjb đtgxg ang tìiekb m kiếjhxg m,hẳhiui n là cái này rôgmlo ̀i. Dung Âvfon n khôgmlo ng nghĩ tơxnoz ́i côgmlo lại cóhekw thểcnyk dễqyyf dàyhre ng nhìiekb n ra nóhekw nhưiylo vậdqka y, “Bêxndm n trôgmlo ng chứvkil a cái gì, phim ảnh sao?”
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c cưiylo ơxnoz ̀i cưiylo ơxnoz ̀i, tưiylo ̀ trong tay côgmlo nhâyhre ̣n lâyhre ́y CD xem sau đtgxg ó bỏ lêxndm n trêxndm n bàn, “Khôgmlo ng, bêxndm n trong chứvkil a đtgxg ựptsa ng toàyhre n bộdebh gia sảddwj n củxnoz a tôgmlo i.”
Dung Âvfon n tâyhre ̀m măerpo ́t lưiylo u lại ơxnoz ̉ phía trêxndm n, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c nghiêxndm ng măerpo ̣t của côgmlo hôgmlo n lêxndm n, môgmlo ̣t cái tay đtgxg ã chui vào phía dưiylo ơxnoz ́i áo của côgmlo mơxnoz ̉ ra, đtgxg ặgyrf t tay trưiylo ớewsa c ngựptsa c mêxndm ̀m mại của côgmlo băerpo ́t đtgxg âyhre ̀u xoa bóp, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng tiêxndm ́ng thơxnoz ̉ dôgmlo ́c trơxnoz ̉ nêxndm n ôgmlo ̀ ôgmlo ̀, lâyhre ̀n này anh nghĩ đtgxg ã muôgmlo ́n côgmlo , râyhre ́t muôgmlo ́n râyhre ́t muôgmlo ́n.
Dung Âvfon n đtgxg ưiylo a tay khưiylo ơxnoz ́t tưiylo ̀, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng ôgmlo m lâyhre ́y côgmlo đtgxg i tơxnoz ́i salon, trâyhre ̀m trọng thâyhre n thêxndm ̉ đtgxg è xuôgmlo ́ng, chôgmlo ̃ nhạy cảm chạm nhau, côgmlo có thêxndm ̉ cảm giác đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c âyhre ̉n nhâyhre ̃n dục vọng của ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng là bao nhiêxndm u mãnh liêxndm ̣t và cưiylo ́ng răerpo ́n.
Côgmlo nhớewsa lờxndm i bávfon c sĩubys dặgyrf n dònofi , đtgxg ặgyrf t vònofi ng sau, trong 2 tuầeidh n khôgmlo ng thểcnyk quan hệxvdz , huốhyto ng chi, côgmlo khôgmlo ng hềjwst muốhyto n tiếjhxg p xúkowg c thâyhre n thểcnyk vớewsa i Nam Dạkowg Tưiylo ớewsa c.
Côgmlo trávfon nh nụhmxu hôgmlo n cấeidh p bávfon ch củxnoz a anh, “ Buôgmlo ng ra, buôgmlo ng, Nam Dạkowg Tưiylo ớewsa c, tôgmlo i khôgmlo ng muốhyto n anh đtgxg ụhmxu ng đtgxg ếjhxg n tôgmlo i…”
Ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng giậdqka t mìiekb nh, dụhmxu c vọnqjb ng trong đtgxg ôgmlo i mắwhpy t bịhyto nưiylo ớewsa c lạkowg nh dậdqka p tắwhpy t, anh thiếjhxg u chúkowg t nữokgk a liềjwst n quêxndm n mấeidh t giữokgk a bọnqjb n họnqjb cònofi n cóhekw chuyệxvdz n củxnoz a Diêxndm m Việxvdz t vắwhpy t ngang, Dung Âvfon n thấeidh y đtgxg ộdebh ng távfon c dừtfek ng lạkowg i, liềjwst n dùopsw ng sứvkil c đtgxg ẩfboo y ra.
Côgmlo sưiylo ̉a sang lại quầeidh n áo xôgmlo ́c xêxndm ́ch, chỉ cảm thâyhre ́y ghêxndm tơxnoz ̉m khôgmlo ng dưiylo ́t.
Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c ôgmlo ̉n đtgxg ịnh tâyhre m tình, đtgxg i tơxnoz ́i trưiylo ơxnoz ́c bàn đtgxg ọc sách, “Em đtgxg i ra ngoài trưiylo ơxnoz ́c đtgxg i.”
Dung Âvfon n đtgxg ưiylo ́ng dâyhre ̣y, đtgxg i ngang qua phía sau anh, liêxndm ́c măerpo ́t trêxndm n bàn cái CD, nó ơxnoz ̉ trong tâyhre ̀m tay Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c, có thêxndm ̉ đtgxg ụng tay đtgxg êxndm ́n.
Dung Âvfon n trơxnoz ̉ lại phòng ngủ sau đtgxg ó khoá trávfon i cưiylo ̉a, qua thâyhre ̣t lâyhre u, côgmlo cũng khôgmlo ng có ngủ, côgmlo nghe đtgxg ưiylo ơxnoz ̣c âyhre m thanh Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c văerpo ̣n tay câyhre ̀m cưiylo ̉a truyêxndm ̀n đtgxg êxndm ́n, ngưiylo ơxnoz ̀i đtgxg àn ôgmlo ng thâyhre ́y côgmlo khóa trái, cũng khôgmlo ng miêxndm ̃n cưiylo ơxnoz ̃ng, chính mình đtgxg i phòng khác ngủ.
Dung Âvfon n tăerpo ́t đtgxg èn ơxnoz ̉ trong phòn trơxnoz ̣n tròn măerpo ́t tính thơxnoz ̀i gian, côgmlo muôgmlo ́n xác đtgxg ịnh Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c ngủ rôgmlo ̀i sau đtgxg ó mơxnoz ́i đtgxg i ra, ưiylo ơxnoz ́c chưiylo ̀ng đtgxg ã qua hai giơxnoz ̀, côgmlo măerpo ̣c đtgxg ôgmlo ̀ ngủ, rón ra rón rén mơxnoz ̉ cưiylo ̉a đtgxg i ra ngoài.
Đhiui èfkgc n bêxndm n trong phònofi ng ngủxnoz củxnoz a anh đtgxg ãhmxu tắwhpy t, Dung Âvfon n mang dép đtgxg i tơxnoz ́i bêxndm n trong thưiylo phòng, Nam Dạ Tưiylo ơxnoz ́c khôgmlo ng có thói quen khóa cưiylo ̉a, lâyhre ̀n này cũng giôgmlo ́ng vâyhre ̣y.
Côgmlo câyhre ̉n thâyhre ̣n đtgxg i vào, chỉ dám mơxnoz ̉ đtgxg èn êxndm m dịhyto u trêxndm n tưiylo ơxnoz ̀ng, Dung Âvfon n tâyhre m tình khâyhre ̉n trưiylo ơxnoz ng đtgxg i đtgxg êxndm ́n trưiylo ơxnoz ́c bàn đtgxg ọc sách, xem ra đtgxg úng nhưiylo côgmlo dưiylo ̣ đtgxg oávfon n,CD khó khăerpo n tìiekb m thấeidh y lại bị Nam Da Tưiylo ơxnoz ́c cấeidh t đtgxg i, măerpo ̣c dù biêxndm ́t kêxndm ́t quả là nhưiylo thêxndm ́, nhưiylo ng trêxndm n măerpo ̣t côgmlo vẫkzqt n khó nén thâyhre ́t vọng, mâyhre u quang ảm đtgxg ạm đtgxg i xuôgmlo ́ng.
Vâyhre ̣t kia râyhre ́t nhỏ, anh nêxndm ́u thâyhre ̣t là cấeidh t thì đtgxg êxndm ̉ chôgmlo ̃ nào, thủy chung khôgmlo ng có phát hiêxndm ̣n.
Dung Âvfon n ánh măerpo ́t rơxnoz i vào trêxndm n bàn máy vi tính, lúkowg c trưiylo ớewsa c, mộdebh t câyhre u nóhekw i I Love You giôgmlo ng nhưiylo cávfon i ghim đtgxg âyhre m vàyhre o lònofi ng côgmlo , côgmlo đtgxg ãhmxu sớewsa m nóhekw i, bêxndm n ngoàyhre i Nam Dạkowg Tưiylo ớewsa c khôgmlo ng thểcnyk khôgmlo ng cóhekw ngưiylo ờxndm i khávfon c. Hơxnoz n nữokgk a thấeidh y vẻvkil mặgyrf t củxnoz a anh nhưiylo vậdqka y, ngưiylo ờxndm i đtgxg óhekw , nhấeidh t đtgxg ịhyto nh khôgmlo ng phảddwj i ngưiylo ờxndm i cóhekw cũffad ng đtgxg ưiylo ợptsa c khôgmlo ng cóhekw cũffad ng khôgmlo ng sao.
Ác ma trơxnoz ̉ vêxndm ̀
Ngư
“Anh đ
Khuô
Lý Hàng đ
Dung Â
“Bùi Lang nói cho tô
Dung Â
Lý Hàng khô
Nam Dạ Tư
“Các ngư
Lý Hàng đ
Lý Hàng sơ
Dung Â
Dung Â
Dung Â
“Nam Dạ Tư
“Đ
Lá gan Lý Hàng thậ
Ngư
“Khô
Nam Dạ Tư
Tư
Nam Dạ Tư
Đ
Nơ
Mô
“Sao thế
“Nói cái gì?”
“Phụ nư
“Anh đ
Nam Dạ
Anh lô
Dung Â
Anh đ
Dung cảm thâ
Nam Dạ Tư
Sau khi lê
Nói xong liê
Dung Â
Ngư
Nam Dạ Tư
“Em muô
Mô
Dung Â
Ngư
Giọng nói anh kịch liê
Như
Tư
Dung Â
Nam Dạ Tư
Dung Â
Thâ
Nam Dạ Tư
Cô
Đ
Trơ
Đ
“Nê
“Đ
“Khô
“Tại sao anh ta khô
Dung Â
Lý Hàng như
Dung Â
Phòng bê
Phía sau lư
Trong nô
Cơ
Sau buô
Ngư
Dung Â
“Đ
Nam Dạ Tư
Cô
“Bọ
“Ư
Nam Dạ Tư
“Đ
Thứ
Nam Dạ Tư
Dung Â
Dung Â
Cô
Cô
Ngư
Cô
Nam Dạ Tư
Dung Â
Dung Â
Dung Â
Đ
Cô
Vâ
Dung Â
Ác ma trơ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.